Độc Chiếm Ký Ức – Chương 46
Độc Chiếm Ký Ức
Ôn Tĩnh Ngữ chẳng biết mình thiếp đi từ lúc nào.
Tối hôm đó cô ngủ rất say. Trong cơn mơ màng, hơi ấm bên cạnh đột nhiên rời khỏi và tiếng nước chảy lờ mờ vang lên từ phòng tắm. Cô muốn mở mắt nhìn thử, nhưng mí mắt nặng trĩu không sao nhấc nổi.
Ngay khi sắp chìm vào giấc ngủ sâu lần nữa, hơi ấm quen thuộc lại bao quanh cô, mang theo hương biển trong trẻo mát lạnh.
Rèm cửa trong phòng ngủ che sáng rất tốt. Khi Ôn Tĩnh Ngữ hoàn toàn tỉnh giấc, xung quanh vẫn mờ tối khiến cô chẳng biết giờ là ngày hay đêm.