Giấu Bụng Bầu Giả Chết, Thiếu Soái Điên Cuồng Tìm Kiếm Khắp Thành – Chương 1: Đêm tuyết đào vong
Giấu Bụng Bầu Giả Chết, Thiếu Soái Điên Cuồng Tìm Kiếm Khắp Thành
Đêm đông ở Bắc Đô, tuyết rơi cực lớn.
Cuồng phong cuốn theo những bông tuyết to như lông ngỗng, cứa vào mặt đau rát như dao cắt.
Đất trời trắng xóa một màu, dường như muốn chôn vùi mọi tội ác trên thế gian này vào trong cái lạnh thấu xương.
"Ở đằng kia! Đừng để con tiện nhân đó chạy thoát!"
"Bắt lấy nó! Đây là người mà Vương lão gia đã bỏ ra mười thỏi vàng lớn để mua về làm vợ lẽ, nếu nó chạy mất, tất cả chúng ta đều phải mất đầu đấy!"
Tiếng gào thét thô bạo xen lẫn tiếng chó sói sủa hung dữ xé toạc màn đêm tĩnh mịch.
Thẩm Nam Kiều chân trần chạy trốn trong làn tuyết dày ngập mắt cá chân, bước chân loạng choạng.
Chiếc sườn xám trên người cô đã bị rách nát từ lúc trèo tường, để lộ ra mảng lớn làn da trắng lạnh như ngọc. Mái tóc búi kiểu cổ điển vốn tinh tế giờ đây rối bời, vài sợi tóc dính bết vào gò má tái nhợt vì mồ hôi lạnh.
Cái lạnh thấu tận xương tủy.
Gan bàn chân đã mất hết cảm giác, mỗi bước chân đặt xuống như đang đi trên lưỡi dao, để lại những dấu chân máu đầy kinh hãi, nhưng chớp mắt đã bị tuyết lớn phủ lấp.
Phổi như bị ai đó n//h//é//t một nắm cát nóng bỏng vào, mỗi lần hít thở đều kèm theo cơn đau nhói như gỉ sắt.
Thế nhưng cô không dám dừng lại.
Những tia sáng mạnh từ đèn pin phía sau như lưỡi rắn độc, quét loạn xạ trong khu rừng tối tăm, đó là đám truy binh do mẹ kế phái tới.
Ba ngày trước, Thẩm gia phá sản, cha vì trả nợ, mẹ kế vì tư lợi, vậy mà lại liên thủ chuốc thuốc mê cô, bán cô với giá mười thỏi vàng cho Vương Hói – gã thương nhân giàu có biến thái đã sáu mươi tuổi, kẻ lấy việc hành hạ phụ nữ làm thú vui.
Đêm nay chính là ngày đưa dâu.
Cô dồn chút sức lực cuối cùng, dùng mảnh sứ vỡ giấu trong búi tóc cắt đứt dây trói, nhảy cửa sổ trốn khỏi căn phòng nồng nặc mùi mục rữa đó.
"Gâu! Gâu gâu!"
Tiếng chó sói ngày càng gần, thậm chí có thể nghe thấy cả tiếng thở dốc nặng nề của nó.
Trái tim Thẩm Nam Kiều đập loạn nhịp, sự tuyệt vọng ùa đến như thủy triều.
Chẳng lẽ đây chính là số mệnh của cô sao?
Là đại tiểu thư Thẩm gia, mẹ mất sớm, ngoại tổ gia đạo sa sút, cô giống như một món hàng chờ giá, bị chính người thân ruột thịt vắt kiệt giọt giá trị cuối cùng.
"Không... tuyệt đối không!"
Thẩm Nam Kiều cắn chặt môi dưới, nếm được một chút vị tanh ngọt.
Dù có phải chết trong cảnh tuyết rơi lạnh giá này, đông cứng thành một cái xác khô, cô cũng tuyệt đối không muốn rơi vào tay kẻ biến thái kia, chịu đủ mọi nhục nhã mà chết.
Phía trước là một hàng rào dây thép gai, đó là khu vực ngoại vi vận chuyển hàng hóa của nhà ga Bắc Đô.
Trong mắt Thẩm Nam Kiều lóe lên vẻ quyết tuyệt, cô không màng đến những chiếc gai nhọn trên hàng rào, dùng cả tay lẫn chân leo lên.
Những chiếc gai sắt nhọn hoắt đ//â//m rách lòng bàn tay non nớt, máu tươi lập tức nhuộm đỏ hàng rào sắt gỉ sét, nhưng cô dường như không cảm thấy đau đớn.
"Xoẹt——"
Tà sườn xám bị mắc lại, cả người cô rơi mạnh từ trên bức tường cao hai mét xuống, cơn đau dữ dội lan khắp toàn thân, ngũ tạng lục phủ như bị lệch vị trí.
Thẩm Nam Kiều nằm sấp trên nền tuyết, thở dốc từng hồi, trước mắt tối sầm lại.
Không được ngủ... ngủ thiếp đi là xong đời.
Cô gồng mình đứng dậy, loạng choạng lao vào sân ga.
Nhà ga lúc nửa đêm tĩnh mịch như tờ, chỉ có vài ngọn đèn đường vàng vọt đung đưa trong gió tuyết.
Hầu hết các chuyến tàu đều đã ngừng chạy, chỉ duy nhất trên đường ray trong cùng, một cỗ quái vật khổng lồ màu đen đang nằm im lìm.
Đó là một đoàn tàu đen tuyền từ đầu đến cuối, trên đầu tàu treo một lá cờ màu xanh lục đậm, bay phần phật trong gió tuyết.
Trên lá cờ, một con đại bàng vàng đang dang cánh muốn bay, dưới móng vuốt đại bàng là một thanh kiếm đã tuốt vỏ.
Đồng tử Thẩm Nam Kiều co rút.
Đó là quân kỳ của Hoắc gia quân!
Ở Bắc Đô, không ai là không biết Hoắc gia.
Đó chính là bầu trời của chín tỉnh phương Bắc, còn vị Hoắc thiếu soái trong truyền thuyết – Hoắc Hành Uyên, lại càng được người đời gọi là "Diêm Vương sống", giết người không ghê tay, thủ đoạn tàn độc.
Đoàn tàu này, là chuyên xa của Hoắc Hành Uyên sao?
Tiếng ồn ào phía sau đã áp sát bức tường.
"Ở đằng kia! Trèo tường qua rồi!"
"Mẹ kiếp, đó là khu quân quản, chúng ta vào đó mà bị phát hiện thì..."
"Sợ cái gì! Giờ đang là lúc đổi ca, con nhỏ đó mà chạy mất, chúng ta về cũng chỉ có chết! Đuổi theo!"
Tiếng bước chân ngày càng gần.
Trước có Diêm Vương, sau có ác quỷ.
Thẩm Nam Kiều nhìn cỗ quái vật sắt thép đang ẩn mình trong bóng tối, nghiến răng.
Rơi vào tay Hoắc Hành Uyên, có lẽ sẽ chết một cách thống khoái hơn.
Nhưng nếu bị bắt về, đó mới là sống không bằng chết.
Cô đánh cược!
Thẩm Nam Kiều lê đôi chân đã đông cứng, khom người tránh né ánh đèn pha, lần mò về phía đuôi đoàn tàu.
Cả đoàn tàu im phăng phắc, tựa như một ngôi mộ di động.
Cô đến toa cuối cùng, cửa toa đóng chặt, nhưng cửa sổ không khóa hoàn toàn, để lại một khe hở cực hẹp.
Thẩm Nam Kiều dùng đôi chân trần đầy máu, giẫm lên những chỗ lồi trên bánh xe, dồn hết sức lực leo lên bệ cửa sổ.
Móng tay vì dùng sức mà nứt toác, nỗi đau mười ngón tay nối liền tim khiến cô suýt chút nữa kêu lên thành tiếng.
Cô nín thở, đẩy nhẹ cánh cửa sổ nặng nề, như một con mèo sắp chết, lặng lẽ chui vào trong.
"Phù..."
Khoảnh khắc vừa đặt chân xuống, một luồng hơi ấm ùa tới, lập tức bao bọc lấy cơ thể đang đông cứng của cô.
Nhưng trong luồng hơi ấm này lại xen lẫn một mùi hương khiến người ta bất an.
Đó là mùi thơm nồng của xì gà Cuba thượng hạng sau khi đốt, hòa quyện với mùi máu tanh nồng đến mức buồn nôn.
Cơ thể Thẩm Nam Kiều cứng đờ.
Trong toa không bật đèn, chỉ có ánh tuyết từ ngoài cửa sổ hắt vào, miễn cưỡng phác họa ra những đường nét bên trong.
Dưới chân là tấm thảm Ba Tư mềm mại dày dặn, mỗi bước đi như đang giẫm trên mây, không một tiếng động.
Không khí bao trùm bởi sự tĩnh lặng chết chóc, chỉ có đống than hồng còn sót lại trong lò sưởi thỉnh thoảng phát ra tiếng "lách tách" nhỏ.
Thẩm Nam Kiều nằm rạp xuống đất, không dám thở mạnh.
Đôi mắt cô dần thích nghi với bóng tối.
Nhờ ánh sáng yếu ớt, cô nhìn thấy cách mình chưa đầy ba mét, có hai cái xác nằm ngổn ngang.
Hai kẻ đó mặc đồ dạ hành màu đen, trên ngực đều có một lỗ thủng máu, máu tươi vẫn đang rỉ ra, thấm đẫm tấm thảm đắt tiền, uốn lượn thành một con suối nhỏ màu đỏ thẫm, chảy thẳng đến bên tay cô.
Máu vẫn còn nóng, mới chết không lâu.
Da đầu Thẩm Nam Kiều tê dại, một luồng lạnh lẽo từ lòng bàn chân xộc thẳng lên đỉnh đầu.
Cô đây là xông vào tu la trường sao?
Thoát khỏi hang sói, lại thực sự rơi vào miệng hổ.
Lý trí mách bảo cô bây giờ nên quay người nhảy cửa sổ bỏ chạy, nhưng đôi chân lại nặng trĩu như đổ chì, căn bản không thể nhúc nhích dù chỉ một chút.
Tiếng chó sủa ngoài cửa sổ đã đến rìa sân ga.
Lùi lại, là đường chết.
Tiến lên, có lẽ cũng là đường chết.
Ngay lúc cô đang tiến thoái lưỡng nan, một tiếng r//ê//n rỉ cực kỳ kìm nén từ trong bóng tối sâu thẳm của toa tàu truyền đến.
Thẩm Nam Kiều run bắn người, vô thức nín thở, vẫn còn người sống.
Cô cẩn thận ngẩng đầu lên, nhìn xuyên qua hàng bình phong pha lê xa hoa kia, hướng về phía sâu nhất của toa tàu.
Đó là một chiếc ghế sofa da rộng lớn, một người đàn ông đang ngồi ở đó.
Hắn mặc một bộ quân phục màu xanh lục đậm, những sợi tua rua trên vai lấp lánh ánh sáng lạnh lẽo dưới ánh đèn mờ.
Đôi chân dài thon thả vắt chéo một cách tùy ý, dưới chân mang một đôi bốt quân đội cao cổ đen bóng.
Hắn đang cúi đầu, thong thả dùng một chiếc khăn tay trắng muốt lau đi vết máu trên tay.
Động tác tao nhã, bình thản, như thể hắn vừa mới giết vài người, mà chỉ là đang cắt một miếng bít tết.
Đôi bàn tay đó rất lớn, khớp xương rõ ràng, ngón tay thon dài mạnh mẽ, nơi hổ khẩu có vết chai súng rõ rệt.
Máu tươi đỏ thẫm loang ra trên đầu ngón tay hắn, dưới sự làm nền của chiếc khăn tay trắng muốt, tạo nên một vẻ yêu dã kinh tâm động phách.
"Ư..."
Người đàn ông đột nhiên dừng động tác, những ngón tay thon dài đột ngột ấn vào thái dương, các đốt ngón tay vì dùng sức mà trắng bệch.
Hắn dường như đang chịu đựng nỗi đau cực lớn, gân xanh trên cổ nổi lên, trong cổ họng phát ra tiếng gầm gừ trầm thấp như dã thú.
Đó là phát bệnh đau đầu?
Thẩm Nam Kiều từng đọc trên báo những tin tức bên lề, nghe nói Hoắc thiếu soái Hoắc Hành Uyên từng bị thương trên chiến trường những năm đầu, để lại di chứng nghiêm trọng, một khi phát bệnh là đau đầu như muốn nứt ra, tính tình bạo ngược như quỷ dữ.
Lúc này Hoắc Hành Uyên, giống như một con sói cô độc đang trên bờ vực mất kiểm soát, cực kỳ nguy hiểm.
Thẩm Nam Kiều theo bản năng muốn lùi lại, cố gắng giấu mình vào trong bóng tối của tấm rèm cửa.