Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Mê Luyến Sắc Tình – Chương 126: Sênh Nhi và Thế Nhi khóc òa

Mê Luyến Sắc Tình

Tác giả: hoa
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

" Sh... "

“Đồ chó! Hai năm vắng mặt, em còn tưởng anh đã chết! Có cuộc hội ngộ nào bắt đầu bằng cách lẻn vào phòng lúc nửa đêm rồi làm tình mà không màn sống chết vậy không hả?!”

Nghiêm Kình bị đánh một cú đau đến tím tái mặt mày, nhưng vốn dĩ đã rất lâu hắn không có được một giấc ngủ ngon, thế nên ngay lúc này vẫn chưa thể mở mắt, chỉ có thanh âm r//ê//n rỉ chật vật tràn ra khỏi cửa miệng.

Mày kiếm chau lại, người đàn ông vẫn trườn đến vòng tay ôm lấy cơ thể mềm mại vào lòng, cọ cằm lên xương quai xanh tinh tế, nũng nịu như một chú chó lớn trung thành, râu ria mọc lún phún chưa được cạo, lại ma sát với da thịt khiến cô vừa đau vừa ngứa.

“Cục cưng à, ngủ thêm một chút nữa rồi anh sẽ chịu phạt có được không? " Ai ngờ vừa dứt lời, lại bị Thượng Quan Uyển đạp thêm phát nữa, ngã lộn cổ xuống giường.

“Anh quỳ xuống cho em!”

Vừa nghe cô quát một tiếng, Nghiêm Kình giống như dựa vào bản năng được lập trình sẵn, lưng trần thẳng tắp, hai đầu gối nện mạnh xuống sàn trong tình trạng tâm trí vẫn còn nửa mơ nửa tỉnh, ngây ngốc nhìn cô.

“Cục cưng à..

“Nín!”

“Anh biết mình sai chỗ nào chưa?!”

“Biết, anh xin lỗi vì giấu em, anh xin lỗi vì không nói cho em sự thật rằng anh vẫn còn sống... Anh xin lỗi vì sau hai năm gặp lại mà dám lẻn vào phòng đè em ra... Cục cưng à, anh thật sự xin lỗi!”

Tuy Nghiêm Kình một câu “xin lỗi”, hai câu cũng “xin lỗi” nhưng nơi nào đó lại không hề có thành ý giống như dáng vẻ bên ngoài của hắn.

Ngược lại vào sáng sớm, vật giữa hai chân càng thêm phấn chấn đứng thẳng giữa đám rừng rấm xanh đen.

Thượng Quan Uyển nhìn đến mức vừa giận vừa thẹn, đôi gò má đào thoáng chốc đã đỏ rực như thạch lutu.

“Anh có thật sự biết lỗi hay không? Sao cái thứ kia vẫn tồng ngồng như thế hả?!”

“Cục cưng à... Anh bó tay mà? Đầu trên bảo, đầu dưới không nghe... Em đừng trách nó, thật ra nó biết nghe lời lắm, nhưng chỉ nghe một chủ mà thôi. " “Còn muốn nghe ai nữa hả?!”

“Nghe cái miệng dưới của em bẫy thây? Cho nó làm thêm nháy nữa là nó ngoan liền.” Dứt câu, hắn còn nửa đùa nửa thật mà cười khanh khách.

Lần đầu tiên Thượng Quan Uyển thấy bộ dạng cợt nhả đến mức bất chấp liêm sỉ như thế này của Nghiêm Kình... Gò má của cô gái nhỏ vốn dĩ đã đỏ ửng, sau câu nói đó càng thêm nóng bừng, Thượng Quan Uyển thẹn quá hóa giận, mày liễu nhăn chặt, từng cú đánh cứ vậy mà hung hung đáp trên người hắn.

“Anh! Muốn chết?!”

“Đau! Đừng đánh nữa mà... Anh mới từ cõi chết trở về, em mà còn đánh nữa là em mất chồng, hai đứa nhỏ mồ côi cha thật đấy!”

“Anh nói làm như hai năm nay anh ở bên cạnh em không bằng! Mẹ nó! Hóa ra từ một năm trước anh đã xuất hiện, em biết mà, em chắc chắn là anh ôm em vào mà!”

Những nắm lẫm nho nhỏ của Thượng Quan Uyển cứ hung hăng rơi xuống thân người, trên

mặt, trên

bầu, bà vai, lồng ngực... chẳng có nơi nào mà cô không bánh, nhưng Nghiêm Kinh mặc kệ, vốn dĩ

chúng chẳng là gì so với những vết thương khảm lại trên cơ thể hắn.

“Anh tệ lắm! Anh thà để em hiểu lầm, anh thà để em sống trong dằn vặt chứ cũng không muốn nói với em! Anh chưa một lần tin tưởng vào năng lực của em!”

Người đàn ông tiến tới ôm chặt lấy cô, nhưng hắn cũng chẳng dám đứng thẳng dậy, chỉ quỳ gối khom lưng úp mặt xuống hai bắp đùi trắng nõn của cô gái nhỏ mà thành tâm chịu trận.

“Anh tệ, anh thật tệ! Em cứ đánh đi, đánh đến khi nào trút hết được cơn giận thì thôi.”

Tuy nói như vậy, nhưng đánh hắn cô cũng đau, tầm mắt của cô vẫn luôn dán chặt vào từng vết sẹo đã

chữ của hắn.

khô trên cơ thể của hắn. Trước kia không phải là ít nhưng hiện tại thì chẳng khác nào

máu chằng chịt nổi lên khỏi da thịt.

Chỉ cần sờ lên chúng, cảm giác lồi lõm từ những đầu ngón tay lại như một vết nhám cào lên trái tim cô, Thượng Quan Uyển dường như đã đi qua không biết bao nhiêu là cung bậc cảm xúc.

Ủy khuất, tức giận, thương xót, đồng cảm và au

Tông giọng vì thế mà cũng dần dịu xuống.

“Hai năm qua, anh đau lắm có phải không?...”

Biết Thượng Quan Uyển đang nhún nhường, cho nên Nghiêm Kình lại càng được nước làm nũng

trong lòng cô.

“Phải, anh đau lắm, vợ thổi cho anh đi.”

“Bọn chúng đánh anh đau muốn chết, còn để lại sẹo nữa này, em nhìn đi...”./

Biết là hắn đang đùa, Thượng Quan Uyển liền bật cười thành tiếng, thay vì thương xót cho những kẻ đã chết dưới tay của hắn, cô gái nhỏ này lại hỏi rằng hắn có đau không

Mặc dù nói “không" là nói dỗi, thậm chí hai lỗ bạn trên ngực hắn vào thời điểm đó gần như là khó có thể cứu vãn được nữa, thế nhưng những khi rệu rã muốn buông xuôi nhắm mắt lại nhớ đến, nếu hắn chết rồi thì cô phải làm sao? Và con của hắn nữa, bọn trẻ phải làm sao.

Vậy nên Nghiêm Kình đã xem điều đó như một chiếc phao cứu sinh mà bám lấy, cũng là niềm hy vọng cuối cùng có thể cứu vớt được tính mạng của hắn.

Đến bây giờ nghĩ lại cũng thật là thần kỳ.

Thượng Quan Uyển nhẹ vuốt ve mái tóc đen của hắn, lại ôm lấy gò má của người đàn ông mà kéo lên. Đêm qua cô cứ cho rằng là mơ, thế nên chẳng quan tâm đến vết sẹo dài trên má của Nghiêm Kình. -

Lúc bây giờ mới nhớ tới mà vội vàng muốn kiểm tra lại.

--------------------------------------------------

Chương trước
Chương sau

Truyện hợp gu để đọc tiếp

Danh sách sẽ được tải khi bạn cuộn tới khu vực này để giữ trang đọc chương nhẹ và ổn định hơn.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1: Tỉnh giấc trên giường chú
Chương 2: Lời thú nhận táo bạo
Chương 3: Nỗi sợ hãi của người chú
Chương 4: Cơn thịnh nộ bùng nổ
Chương 5: Cái tát đau đớn và lời yêu
Chương 6: Giấc mơ tình ái cuồng loạn (H)
Chương 7: Bí mật “thuốc chữa bệnh”
Chương 8: Thách thức ba tháng yêu anh
Chương 9: Cái đuôi nhỏ bướng bỉnh
Chương 10: Niềm vui nhỏ trong tình yêu
Chương 11: Nghi ngờ và tin đồn đen tối
Chương 12: Quyết định kết thúc sớm
Chương 13: Lần cuối đầy oán hận
Chương 14: Quan hệ tỉnh táo đầu tiên (H)
Chương 15: Khoái lạc đau đớn xen lẫn (H)
Chương 16: Lời nói cay nghiệt trước chia tay
Chương 17: Que thử thai và tin sốc
Chương 18: Mang thai và chạy trốn
Chương 19: Sự thật về đứa con trong bụng
Chương 20: Lời đề nghị tàn nhẫn
Chương 21: Cơn đau sinh non
Chương 22: Xin em đừng nhắm mắt
Chương 23: Cha con tái ngộ
Chương 24: Hai năm xa cách
Chương 25: Tin đồn kết hôn giả
Chương 26: Trốn thoát khỏi tai mắt
Chương 27: Sinh đôi trong nguy kịch
Chương 28: Cổ Mục phản bội
Chương 29: Nghiêm Kình xông vào Cổ gia
Chương 30: Máu me và nước mắt
Chương 31: Thi thể không đầu
Chương 32: Bản báo cáo tử vong
Chương 33: Lễ tang đơn giản
Chương 34: Tô Cảnh Sâm biết sự thật
Chương 35: Nửa năm đau thương
Chương 36: Khóc trước mộ anh
Chương 37: Giấc mộng tình ái giữa đêm (H)
Chương 38: Anh đã về (H)
Chương 39: Hai năm nhớ nhung
Chương 40: Đánh thức dục vọng
Chương 41: Lần đầu tiên tỉnh táo sau hai năm (H)
Chương 42: Chịu phạt quỳ gối
Chương 43: Cắt tóc và vuốt ve vết sẹo
Chương 44: Hai đứa trẻ khóc òa
Chương 45: Cận Khiêm và Tô Cảnh Sâm biết hết
Chương 46: Đôi nhẫn Darry Ring
Chương 47: Chờ em tốt nghiệp
Chương 48: Siêu thị và ghen tuông
Chương 49: “Anh già rồi”
Chương 50: Hôn lễ hoành tráng
Chương 51: Đêm tân hôn trong váy cưới (H)
Chương 52: Lần đầu tiên làm tình sau hai năm (H)
Chương 53: Vợ chồng mới cưới “đánh lẻ” (H)
Chương 54: Sênh Nhi và Thế Nhi khóc òa
Chương 55: Cha vợ và con rể “chiến tranh lạnh”
Chương 56: Nghiêm Kình ghen với chính con trai
Chương 57: Đêm dài không ngủ của lão đại
Chương 58: Thượng Quan Uyển bị “bắt nạt” đến khóc (H)
Chương 59: Hai năm nhớ nhung bùng nổ
Chương 60: Khoái lạc trên bàn ăn (H)
Chương 61: Gia đình bốn người hạnh phúc
Chương 62: Nghiêm Kình dạy con trai “cách yêu vợ”
Chương 63: Thượng Quan Uyển mang thai lần hai?
Chương 64: Ghen tuông vì một cái nhìn
Chương 65: Đêm mưa và lời thề nguyện
Chương 66: Vết sẹo trên mặt anh
Chương 67: Uyển Uyển vuốt ve từng vết thương
Chương 68: Nghiêm Kình khóc vì vợ
Chương 69: Cuộc sống ngọt ngào sau hôn lễ
Chương 70: Lão đại Thương Kinh làm chồng hiền
Chương 71: Sênh Nhi ghen tị với ba
Chương 72: Đêm tình trên du thuyền (H)
Chương 73: Thượng Quan Uyển bị “ăn tươi nuốt sống” (H)
Chương 74: Bí mật hai năm anh giấu em
Chương 75: Nghiêm Kình quỳ xin lỗi vợ
Chương 76: Tái ngộ Tô Cảnh Sâm
Chương 77: Cha vợ cuối cùng cũng chấp nhận
Chương 78: Đêm tân hôn thứ hai (H)
Chương 79: Uyển Uyển bị anh “làm” đến ngất (H)
Chương 80: Hai đứa con làm “phi công”
Chương 81: Nghiêm Kình dạy vợ “bài học” mới (H)
Chương 82: Ghen tuông vì một tin nhắn
Chương 83: Thượng Quan Uyển chủ động cưỡi (H)
Chương 84: Cuộc sống hôn nhân ngọt đến sâu răng
Chương 85: Nghiêm Kình bị vợ “bắt nạt”
Chương 86: Đêm dài ở biệt thự (H)
Chương 87: Sênh Nhi và Thế Nhi muốn em bé
Chương 88: Thượng Quan Uyển mang thai lần hai
Chương 89: Nghiêm Kình lo lắng quá mức
Chương 90: Chồng chiều vợ đến mức kinh điển
Chương 91: Đêm tình trong phòng thai nhi (H)
Chương 92: Nghiêm Kình ghen với con gái thứ hai
Chương 93: Gia đình sáu người
Chương 94: Hôn nhân viên mãn
Chương 95: Ký ức đau thương quay lại
Chương 96: Thượng Quan Mục còn sống?
Chương 97: Âm mưu đen tối lần nữa
Chương 98: Sênh Nhi bị bắt cóc
Chương 99: Nghiêm Kình điên cuồng cứu con
Chương 100: Thượng Quan Uyển liều mạng theo con
Chương 101: Bị nhốt trong nhà kho hoang
Chương 102: Nghiêm Kình xông vào một mình
Chương 103: Cuộc chiến đẫm máu
Chương 104: Quả bom nổ tung
Chương 105: Nghiêm Kình hy sinh
Chương 106: Tin tử vong chấn động
Chương 107: Thượng Quan Uyển khóc trước mộ
Chương 108: Hai năm đau thương
Chương 109: Nhất Sênh và Nhất Thế lớn lên
Chương 110: Giấc mộng tình ái giữa đêm (H)
Chương 111: Anh đã về thật rồi (H)
Chương 112: Hai năm nhớ nhung bùng nổ
Chương 113: Lần đầu tiên tỉnh táo sau hai năm (H)
Chương 114: Chịu phạt quỳ gối
Chương 115: Cắt tóc và vuốt ve vết sẹo
Chương 116: Hai đứa trẻ khóc òa
Chương 117: Cận Khiêm và Tô Cảnh Sâm biết hết
Chương 118: Đôi nhẫn Darry Ring
Chương 119: Chờ em tốt nghiệp
Chương 120: Siêu thị và ghen tuông
Chương 121: “Anh già rồi”
Chương 122: Hôn lễ hoành tráng
Chương 123: Đêm tân hôn trong váy cưới (H)
Chương 124: Lần đầu tiên làm tình sau hai năm (H)
Chương 125: Vợ chồng mới cưới “đánh lẻ” (H)
Chương 126: Sênh Nhi và Thế Nhi khóc òa
Chương 127: Cha vợ và con rể “chiến tranh lạnh”
Chương 128: Nghiêm Kình ghen với chính con trai
Chương 129: Hạnh phúc viên mãn – Kết thúc

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng: 0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%): 0 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Mê Luyến Sắc Tình
Chương 126: Sênh Nhi và Thế Nhi khóc òa

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 126: Sênh Nhi và Thế Nhi khóc òa
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...