Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Ngôn Hoan – Chương 106: Thanh mai trúc mã thời niên thiếu - Cô đột nhiên rất muốn biết, tương lai mình sẽ trở thành người như thế nào

Ngôn Hoan

Tác giả: Biển Bình Trúc
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Ngoéo tay xong, Sầm Diên lúc này mới yên tâm, cô nghẹn ngào vài tiếng, còn không quên hỏi: "Trường anh đóng cửa huấn luyện mà cũng có thể ra ngoài sao?"

Kỷ Thừa lau nước mắt cho cô: "Không thể."

Cô vẫn luôn khóc, nước mắt lau thế nào cũng không hết, Kỷ Thừa dứt khoát không lau nữa, chờ cô khóc xong.

Sầm Diên khóc thật lâu, đến khi mệt mới ngừng khóc.

Cô nhận lấy khăn giấy trên tay Kỷ Thừa, tự lau khô nước mắt trên mặt: "Vậy anh đã xin nghỉ phép chưa?"

Kỷ Thừa lắc đầu: "Anh lén ra ngoài."

Bờ tường của trường thể thao cao hơn hai mét, Sầm Diên không tưởng tượng nổi anh ra bằng cách nào. Nhưng nghĩ đến chiều cao của anh, có vẻ cũng không khó.

Sầm Diên lại bắt đầu giáo huấn, trách cứ anh luôn làm bậy.

Bởi vì anh là học sinh xuất sắc, nhà trường đã nhiều lần nới lỏng, bật đèn xanh cho anh. Nhưng điều đó không có nghĩa là lúc nào anh cũng có thể làm bậy, khả năng chịu đựng của trường cũng có hạn.

Kỷ Thừa lấy trong cặp ra một hộp sữa dâu tây, lấy ống hút, chọc xuyên qua lớp giấy bạc rồi đưa cho cô: "Anh nói rồi, anh không sợ bị phạt, cũng không sợ bị đuổi."

Sầm Diên không nhận, cô vẫn còn hơi tức giận, giận Kỷ Thừa làm việc không màng hậu quả: "Vậy anh sợ cái gì?"

Đôi mắt của Kỷ Thừa rất đẹp, anh không cận thị, trong mắt có tia sáng, đặc biệt là khi anh nhìn Sầm Diên.

Chân thành, lại nghiêm túc.

Bây giờ anh đang dùng loại ánh mắt này nhìn Sầm Diên, anh nói: "Sợ Sầm Diên khóc."

----

Kỷ Thừa ở bệnh viện cùng Sầm Diên cả đêm, có anh ở bên, Sầm Diên sẽ không sợ hãi.

Cô cũng không cần sợ hãi.

Từ nhỏ đến lớn, mưa mưa gió gió thăng trầm mà cô gặp phải, đều có Kỷ Thừa che chắn.

Có đôi khi anh là một ngọn núi, có khi lại là một chiếc ô. Dù nhỏ bé hay vĩ đại, đều là anh hùng của Sầm Diên.

Khi cô ngủ, Kỷ Thừa liền ở bên cạnh.

Sầm Diên ngủ sâu đến nỗi cô còn không biết mẹ Kỷ Thừa đã tới.

Sau khi tỉnh dậy, không thấy Kỷ Thừa. Mẹ Châu mới nói với cô: "Dì Trương đến đây đưa cơm, vừa lúc nhìn thấy thằng bé Kỷ Thừa kia, tức đến nỗi nhéo lỗ tai lôi nó về trường rồi."

Sầm Diên đại khái có thể tưởng tượng đến hình ảnh đó.

Kỷ Thừa không nghe lời, vẫn luôn không nghe lời, bởi vì công việc mà chú Kỷ rất ít ở nhà. Có thể nói, Kỷ Thừa do dì Trương một mình nuôi nấng, dù tính tình có dịu dàng đến đâu thì cũng bị sự phản nghịch của anh làm cho cáu kỉnh.

Mẹ Châu nhớ lại cảnh tượng vừa rồi, bất lực mỉm cười: "Thằng nhóc Kỷ Thừa kia mọi thứ đều tốt, chỉ là quá ương bướng."

Sầm Diên không nói chuyện, rót nửa ly nước ấm, lại rót nước lạnh để làm nguội, sau đó mới đưa tới cho bà.

Mẹ Châu uống xong, cũng bắt đầu thúc giục cô: "Mẹ không sao, con đi học trước đi, đã chậm trễ lâu như vậy, không thể lại không đi nữa."

Sầm Diên gật gật đầu, đi qua dọn cặp sách: "Vậy tan học con lại đến."

Mẹ Châu nói: "Ở trường chuyên tâm đi học, không cần lo lắng cho mẹ, mẹ không sao."

Sầm Diên: "Vâng, con biết."

Cả ngày hôm qua cô không đến trường, trước khi vào lớp, chủ nhiệm lớp nhìn cô một cái, không nói gì, để cô cứ vào lớp như bình thường.

Sau giờ học, ông mới gọi cô đến văn phòng và hỏi tại sao hôm qua cô không đến trường.

Sầm Diên giải thích tình hình trong nhà, cũng xin lỗi thầy chủ nhiệm.

Chủ nhiệm lớp cũng không nghĩ đến việc phạt cô, mặc dù thành tích của Sầm Diên bình thường, nhưng cô rất ngoan ngoãn. Đây cũng là lý do tại sao ông không phản đối khi Chu Liệt đề xuất để cô làm lớp phó.

Ông an ủi Sầm Diên vài câu, bảo cô đừng suy nghĩ nhiều, mấy ngày này nhiệm vụ chính là thi cuối kỳ. Kỳ thi này liên quan đến việc xếp lớp của năm sau.

Nếu có thể được xếp vào lớp trọng điểm, chắc chắn sẽ có ích cho việc nâng cao thành tích.

Nói xong, ông để cho Sầm Diên về lớp.

Vừa đi ra khỏi văn phòng, cô đã nhìn thấy Chu Liệt đang đứng ở bên ngoài.

Từ lúc chủ nhiệm lớp gọi Sầm Diên vào văn phòng, cậu ta vẫn luôn chờ ở đây.

Cô không xin nghỉ với nhà trường, có lẽ là quên mất.

Chu Liệt gọi tới nhà cô nhưng không ai trả lời, Sầm Diên không có di động, cậu ta không liên lạc được với cô.

Cả ngày đều rất lo lắng.

Còn may là hôm nay cô đã tới.

Vừa rồi, tình cờ nghe được cuộc nói chuyện của cô với thầy chủ nhiệm, cậu ta mới biết trong nhà cô xảy ra chuyện như vậy.

Cậu ta lo lắng hỏi: "Dì không sao chứ?"

Sầm Diên gật đầu: "Khá hơn nhiều rồi."

Cô vòng qua cậu ta rời đi, Chu Liệt theo sau, trầm ngâm thật lâu, cuối cùng vẫn lấy hết can đảm mở miệng: "Sầm Diên, nếu sau này cậu gặp khó khăn gì đều có thể nói cho tôi biết, dù là chuyện học tập hay là trong cuộc sống."

Mặt cậu ta đỏ lên, như thể đây là một chuyện rất khó mở miệng.

Đối với một học sinh "ba tốt" như Chu Liệt, đây đã là chuyện vượt rào nhất mà cậu ta từng làm.

Sầm Diên sâu xa nhìn cậu ta một cái, nghe hiểu ý tứ trong lời nói đó.

Giọng điệu cô hơi hòa hoãn chút, ít nhất là không còn lạnh lùng như trước. Nhưng lời nói ra lại khiến trái tim người ta lạnh giá: "Cảm ơn, nhưng không cần."

Chu Liệt sững sờ đứng ở nơi đó, nhìn bóng dáng cô rời đi. Qua thật lâu thật lâu, cậu ta mới lặng lẽ bước vào phòng WC nam.

Sau lần đó, Chu Liệt không làm phiền Sầm Diên nữa.

Sầm Diên cũng được yên tĩnh. Ngồi cùng bàn với cô là đại diện môn Toán, tuy rằng học lệch nghiêm trọng, nhưng thành tích môn Toán vẫn luôn đứng nhất toàn trường.

Thỉnh thoảng cô ấy cũng sẽ dạy kèm cho Sầm Diên, nhưng Sầm Diên ngốc nghếch, rất nhiều đề phải giảng nhiều lần cô mới hiểu được.

Sầm Diên rất nỗ lực học tập, từ nhỏ mưa dầm thấm đất khiến cô biết, người nghèo chỉ có một con đường duy nhất là học tập.

Nếu không, sẽ chỉ có một kết cục.

Cô nhìn những người đang 'lang thang' trên phố.

Tóc tai đủ mọi màu sắc, quần áo trên người cũng rộng thùng thình, khóa áo khoác không kéo, đũng quần trũng thấp. Trời lạnh như vậy, nửa cổ chân vẫn còn "phơi" ra bên ngoài.

Khi xuống xe trời vẫn còn nhiều mây, đi được hai bước thì trời đổ mưa.

Sầm Diên không mang ô nên chỉ có thể đứng tránh mưa.

Bên cạnh là một gian hàng nhỏ bán cá, ông chủ đang cúi đầu đọc sách, cuốn từ điển Tân Hoa dày đến mức có thể mơ hồ nhìn thấy hai chữ "Tu chân" trên gáy sách.

Một vài con cá chết trong chậu, mùi hôi thối nồng nặc, gió thổi qua cay cả mắt.

Sầm Diên đứng ở nơi đó ngây ngốc, cũng không suy nghĩ được gì.

Trên người cô đang mặc đồng phục cấp ba, dù to rộng cũng có thể nhìn ra dáng người mảnh khảnh tinh tế.

Với kiểu tóc đuôi ngựa buộc cao đơn giản, chiếc cổ thiên nga trắng thon dài, dù chỉ lặng lẽ đứng đó, cô vẫn xinh đẹp không thể rời mắt.

Vẻ đẹp thanh thuần không son phấn dễ khiến người ta nhớ kỹ.

Mấy tên côn đồ chơi bời lêu lổng đi tới, hỏi cô có muốn đi trượt băng cùng hay không.

"Phía trước có sân trượt băng, để anh trai dẫn em đi chơi."

Chắc hắn vừa mới hút thuốc, hơn nữa còn nghiện thuốc lá nặng, khi cười lên lộ ra hàm răng đã ố vàng không khỏe mạnh.

Sầm Diên cảm thấy mùi trên người hắn còn khó chịu hơn mùi tanh hôi của chậu cá kia.

Buồn nôn.

Bất chấp trời mưa, cô vòng qua bọn họ rời đi.

Đám kia người lại không buông tha, đi theo cô: "Có gì mà thẹn thùng, không biết thì bọn anh đây có thể dạy em."

"Đúng vậy, không muốn trượt băng thì chúng ta lên mạng. Em gái chơi QQ Huyễn Vũ không, anh đây kim cương tím cấp 6 đó."

"Học lớp nào vậy, xem dáng vẻ này, chắc là lớp 10 nhỉ?"

Sầm Diên bước đi càng lúc càng nhanh, vừa nhìn thấy bệnh viện đã chạy một mạch.

Tay đều run cả lên.

Cô thường xuyên nhìn thấy đám người đó, quá nổi bật, muốn không chú ý đến cũng khó.

Cả ngày ở trên phố chơi bời lêu lổng.

Nghe Chu Sở Sở nói, một người trong đám đó làm quen với một bạn nữ lớp bên cạnh, hai người ngày ngày nói chuyện phiếm trên QQ.

Mấy ngày trước, bạn nữ đó không về ký túc xá, hình như được tên kia lái xe máy tới đón, cả đêm không về.

Sầm Diên không phải là người thích dò hỏi chuyện riêng tư của người khác, nhưng lời Chu Sở Sở lại khiến cô chú ý.

"Nghe nói, bạn nữ kia trở về trên người đầy thương tích, mỗi tối đều khóc trong ký túc xá, hỏi cái gì cũng không chịu nói."

Sầm Diên không biết chuyện gì đã xảy ra, nhưng chắc chắn đó không phải là chuyện tốt.

Địa phương hẻo lánh, trình độ dân trí nhìn chung chưa cao.

Vùng khỉ ho cò gáy dễ tạo ra điêu dân, lời này một chút cũng không giả.

Bệnh viện có hơi lạnh, Sầm Diên lấy áo khoác trong cặp ra và mặc vào.

Đây là áo hôm qua Kỷ Thừa đưa cho cô, hôm nay đi cũng quên lấy, Sầm Diên vốn định giặt sạch, chờ lần sau trả lại cho anh.

Nhưng bởi vì sợ hãi, cô chạy một mạch đến bệnh viện, muốn nhanh chóng thoát khỏi nhóm người đó. Thế cho nên hiện tại còn đang thở dốc.

Mẹ Châu thấy vậy, lo lắng hỏi cô: "Sao lại thế này, thở gấp như vậy."

Vì chạy quá nhanh nên môi cô trắng bệch.

Áo Kỷ Thừa mặc ở trên người cô quá lớn, cô xắn tay áo lên vài lần mới lộ ra tay mình.

Cô nói: "Trời mưa, con lại không mang ô, cho nên liền chạy tới."

Mẹ Châu vội vàng hỏi: "Có bị ướt không? Đừng để bị cảm nữa."

Sầm Diên cười nói: "Không đâu, con chạy nhanh, mưa không ướt đến."

Nhìn thấy nụ cười trên mặt cô, lúc này mẹ Châu mới hơi yên tâm.

Bà nhìn ra ngoài cửa sổ, mưa dường như đã tạnh, bầu trời u ám, mọi thứ có thể nhìn thấy đều là một mảnh xám xịt ngột ngạt.

Thở dài, lại thu hồi ánh mắt.

Sầm Diên ngoan ngoãn ngồi trên ghế và xem kỹ hướng dẫn sử dụng những loại "thuốc" đó.

Đôi khi Châu Du Nhiên cảm thấy mình thật vô dụng, Sầm Diên rõ ràng còn nhỏ như vậy nhưng lại không thể không thay bà gánh vác khó khăn của gia đình.

Mấy đứa trẻ ở độ tuổi của cô chỉ nên phiền não vì thành tích, nhưng cô bắt đầu phải đối mặt với bi ai của cái nghèo quá sớm.

Lần này nằm viện, không biết lại tốn bao nhiêu tiền. Sau này mỗi tháng còn phải đến kiểm tra lại, sẽ mất rất nhiều chi phí.

Để giảm bớt gánh nặng trong nhà, mỗi khi được nghỉ phép, Sầm Diên đều lén ra ngoài làm thêm.

Tất cả những điều này mẹ Châu đều biết. Đương nhiên bà cũng biết, dù có khuyên thế nào, Sầm Diên cũng chỉ đồng ý ngoài miệng.

Rồi vẫn sẽ âm thầm đi.

Sầm Diên rất hiểu chuyện, nhưng bà lại không mong cô hiểu chuyện như vậy. Cô nên có tuổi thơ của riêng mình.

Bác sĩ kiến nghị mẹ Châu ở lại thêm vài ngày để theo dõi bệnh tình. Nhưng mẹ Châu lại đau lòng tiền viện mấy trăm tệ/ngày, dù thế nào đi nữa cũng muốn xuất viện.

Ngày xuất viện, Sầm Diên đến đón bà, mẹ Châu đi lại không được thuận lợi nên Sầm Diên phải đỡ bà.

Sau khi xuống xe buýt, họ còn phải đi bộ một quãng đường dài.

Ở nông thôn, mọi người đi ngủ sớm, sau 6 giờ thì không ra ngoài hoạt động nữa.

Nhà nào cũng cửa đóng then cài, chỉ có thể nhìn thấy ánh sáng bên trong qua khung cửa sổ hẹp.

Thỉnh thoảng, tiếng côn trùng và tiếng chó sủa phá tan bầu không khí im lặng.

Sầm Diên đỡ mẹ Châu, thong thả đi về phía trước. Cô lại ngẩng đầu nhìn bầu trời, trời tối đen như mực, không có sao.

Cô đột nhiên rất muốn biết, tương lai mình sẽ trở thành người như thế nào.

Có thể để mẹ sống tốt hay chưa, tính tình có tốt hơn không?

Còn nữa, hẳn là sẽ gả cho người mà cô thích rồi nhỉ?

--------------------------------------------------

Chương trước
Chương sau

Truyện hợp gu để đọc tiếp

Danh sách sẽ được tải khi bạn cuộn tới khu vực này để giữ trang đọc chương nhẹ và ổn định hơn.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1: Không quan tâm
Chương 2: Cậu
Chương 3: Nhận nuôi
Chương 4: Gieo gió gặt bão
Chương 5: Không quan trọng
Chương 6: Nam sinh đại học
Chương 7: Trầm cảm sau sinh*
Chương 8: Một đôi trời đất tạo thành
Chương 9: Nghiệp chướng
Chương 10: Ngày giỗ
Chương 11: Tiệc rượu
Chương 12: Ảnh chụp
Chương 13: Cô đã đặt xong vé máy bay
Chương 14: "Đăng ký kết hôn quan trọng, hay là chuyện đó quan trọng hơn?"
Chương 15: "Nếu ngày 18 em có việc phải làm thì ngày mai chúng ta đi đăng ký."
Chương 16: Anh cầm sổ hộ khẩu ở nhà đợi cả ngày, không ăn uống gì
Chương 17: "Tới bệnh viện"
Chương 18: "Không giống anh ấy nữa."
Chương 19: Đã đến lúc trò hề này kết thúc rồi!
Chương 20: Rời đi
Chương 21: "Anh Đằng..
Chương 22
Chương 23: Chỉ cần một tay cũng có thể ôm trọn cô.
Chương 24: Từ khi nào mà cô cũng thân mật với người đàn ông khác như vậy
Chương 25
Chương 26
Chương 27: Tôi không phải kẻ rình mò bám lấy không buông
Chương 28: Đây là do chị tự tay đan sao?
Chương 29: "Sao em lại đến bệnh viện?"
Chương 30: Sợ nhìn thấy cô, lại sợ cô bị người khác cướp mất
Chương 31: "Đừng sợ, anh Thừa sẽ che chở cho em."
Chương 32
Chương 33: Người đó chết vào năm mà Sầm Diên yêu anh ta nhất
Chương 34: "Nếu tôi xăm một nốt ruồi lệ ở đây thì sao?"
Chương 35: Bánh ngọt dâu tây
Chương 36: "Em nói thật đi...Có phải em bị bệnh gì không?"
Chương 37: "Chỉ cần em bình an trường thọ, anh cũng mới có thể bình an ."
Chương 38: "Không thể chia cho tôi một chút yêu thích sao, chỉ một chút thôi."
Chương 39: Cuối đông đầu xuân là sinh nhật của Sầm Diên
Chương 40: Sầm Diên là người cảm tính, mà Thương Đằng, lại quá lý trí
Chương 41: "Lỡ như thời gian của em không còn nhiều nữa thì sao?"
Chương 42: Có lẽ là anh, đã gặp báo ứng
Chương 43: Người nên chết, rõ ràng phải là anh mới đúng
Chương 44: "Là anh không biết xấu hổ, mặt dày vô sỉ."
Chương 45: "Vậy em không nuôi mèo, là vì sợ anh không thích, hay là sợ anh ta sẽ không thích?"
Chương 46: "Nhìn anh già lắm hả?"
Chương 47: "Nếu đã thích thì không hề xa."
Chương 48: "Dù sao anh ta chắc chắn không phải thứ tốt lành gì."
Chương 49: "Ở trước mặt anh, không cần phải che giấu cảm xúc."
Chương 50: "Anh cậu, Thương Đằng, chẳng là cái thá gì!"
Chương 51: "Sầm Diên, anh yêu em, anh yêu em nhất."
Chương 52: "Gọi ba đi."
Chương 53
Chương 54
Chương 55: "Em vừa mới dỗ anh sao?"
Chương 56: "Cái đó ...anh và nó, hai người ..."
Chương 57: Thương Lẫm
Chương 58: Bồi bổ
Chương 59: "Anh cũng không cướp nổi."
Chương 60: Giống như một con chó lớn bị ấm ức
Chương 61: Anh giống như, bắt đầu ghen tị với cả một con mèo
Chương 62: "Kỷ Thừa ơi, em không đợi anh nữa."
Chương 63: Ngay cả khi Thương Đằng đưa cô trở về phòng, cô cũng không tỉnh lại
Chương 64: Người có dã tâm lại mất đi lòng tham, anh chỉ muốn một ngôi nhà, một tổ ấm có Sầm Diên.
Chương 65: Nếu may mắn, họ sẽ cùng già đi, tới khi hàm răng rụng sạch, đầu tóc đã bạc trắng.
Chương 66: Hẹp hòi như anh, muốn giấu đi vẻ dễ thương của Sầm Diên, chỉ một mình anh có thể nhìn thấy.
Chương 67: "Thể hiện nỗi buồn ra ngoài cũng không vi phạm bất cứ điều luật nào."
Chương 68: Vì sao máu lại không ngừng chảy
Chương 69: Người phụ nữ xấu xa
Chương 70: Cái gì anh cũng không để ý, chỉ cần em đừng lại đẩy anh ra xa
Chương 71: "Em thích Kỷ Thừa, anh thích em, hai chuyện này không có gì xung đột."
Chương 72: "Con và Thương Đằng, sẽ không còn bất cứ quan hệ gì nữa."
Chương 73: Đã lâu không gặp
Chương 74: "Sầm Diên, em không phản bác, rõ ràng em cũng yêu anh."
Chương 75
Chương 76: "Vậy thì anh đây sẽ tận lực để đẹp mãi như vậy."
Chương 77: "Thương Đằng, em không thể có con."
Chương 78: "Anh có thể lại vào sâu hơn một chút không?"
Chương 79: Nếu anh và mẹ em đồng thời rơi xuống nước, em sẽ cứu ai trước?
Chương 80: "Thương Đằng, anh sẵn lòng cùng em về đây, em cũng sẵn lòng cùng anh trở về."
Chương 81: "Nhưng mà em chưa từng nói yêu anh."
Chương 82: "Lời trên giường của phụ nữ không thể tin được."
Chương 83: "Em yêu anh"
Chương 84: Cậu ta được, anh không được
Chương 85: "Vẫn chưa về ư, đợi lát nữa muộn rồi, đường không dễ đi đâu."
Chương 86: "Uống nhiều chút, đề phòng lát nữa mất nước lại khó chịu."
Chương 87: "Người vừa lái xe đưa cô đến đây, có phải là chồng cô không?"
Chương 88: Anh muốn cho cô một đám cưới long trọng
Chương 89: "Từ đó về sau, ước mơ của em chính là được làm cô dâu."
Chương 90: Thương Đằng chính là thành lũy của cô
Chương 91: "Trên miệng không dính đường mà, sao có thể nói ngọt như vậy."
Chương 92: "Hình như anh hơi sốt rồi."
Chương 93: "Chỗ này hơi khó chịu, đầu cũng choáng váng."
Chương 94: Tại sao không để ý tới anh, đã bắt đầu thấy anh phiền rồi sao?
Chương 95: "Thím ơi, chú đang nhìn trộm thím, lại còn rất say mê."
Chương 96: "Em không buồn, có anh bên cạnh, em sẽ không bao giờ buồn."
Chương 97: "Anh ấm ức lần này, buổi tối em cũng phải ấm ức một lần nhé."
Chương 98: Cuộc đời này, không có gì lãng mạn hơn chuyện hai người cùng nhau già đi - HOÀN CHÍNH VĂN
Chương 99: Ngoại truyện đặc biệt
Chương 100: Thương Đằng-Sầm Diên thời đi học
Chương 101: Ngoại truyện riêng biệt
Chương 102: Thanh mai trúc mã thời niên thiếu - Đám con trai hoang dã (1)
Chương 103: Thanh mai trúc mã thời niên thiếu - Kỷ Thừa, tai anh đỏ quá (2)
Chương 104: Thanh mai trúc mã thời niên thiếu - Kỷ Thừa rất yêu Sầm Diên, rất yêu rất yêu (3)
Chương 105: Thanh mai trúc mã thời niên thiếu - Ừ, anh mãi mãi sẽ không bao giờ rời bỏ Sầm Diên, nói dối là chó con." (4)
Chương 106: Thanh mai trúc mã thời niên thiếu - Cô đột nhiên rất muốn biết, tương lai mình sẽ trở thành người như thế nào
Chương 107: Thanh mai trúc mã thời niên thiếu - Tám tuổi năm ấy, Kỷ Thừa tuổi nhỏ cõng Sầm Diên bị gãy xương đi bệnh viện
Chương 108: Thanh mai trúc mã thời niên thiếu - Cô chính là cả thế giới của anh (7)
Chương 109: Thanh mai trúc mã thời niên thiếu - Sầm Diên sắp mười lăm tuổi và Kỷ Thừa đã mười sáu tuổi, sẽ mãi mãi ở bên nhau
Chương 110: Ngoại truyện bổ sung

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng: 0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%): 0 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Ngôn Hoan
Chương 106: Thanh mai trúc mã thời niên thiếu - Cô đột nhiên rất muốn biết, tương lai mình sẽ trở thành người như thế nào

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 106: Thanh mai trúc mã thời niên thiếu - Cô đột nhiên rất muốn biết, tương lai mình sẽ trở thành người như thế nào
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...