Phu Quân Khó Thuần – Chương 3: Chương 5
Phu Quân Khó Thuần
Người đàn ông trên người nàng nhíu mày, từng chút một đẩy bản thân vào trong cơ thể nàng, cự vật đã chôn sâu quá nửa. Dương vật bị huyệt nhỏ bao chặt lấy, Diêu Tu cũng chẳng dễ chịu gì hơn. Mỗi khi tiến vào một chút, từng lớp thịt mềm lại co bóp, cắn chặt lấy thân gậy, không chịu để hắn tiến thêm.
Sách thánh hiền đọc nhiều đến đâu, thì chuyện giường chiếu rốt cuộc vẫn là một lẽ khác.
Diêu Tu vẫn còn nhớ ngày hai người mới động phòng, kinh nghiệm hắn không đủ, nàng chắc hẳn đã đau đớn lắm, nhưng lại chẳng biết mở miệng kêu ca, chỉ nằm đó im lặng rơi nước mắt. Hắn chẳng có cách nào với nàng, cảm giác như chỉ cần mạnh bạo thêm một bước nữa thôi cũng là khinh nhờn nàng.
Ngày ấy là ngày đặc biệt, đêm động phòng hoa chúc, nến đỏ phải cháy suốt đêm. Về sau, cả hai đều cảm thấy ngượng ngùng, nên cứ đến ngày hành lễ phu thê là tắt đèn, để đôi bên cùng được tự nhiên hơn chút.
Nhưng lúc này, cứ lấp lửng thế này mãi cũng không phải là cách. Diêu Tu nhíu mày chặt hơn, hơi thở dần trở nên nặng nhọc, hắn khẽ thở dài.
Trần Ngọc cảm thấy mặt mình lại bị người ta chạm vào. Tay hắn đến lúc này vẫn còn vương chút lạnh lẽo, dường như ủ mãi cũng không ấm lên được.
"Xin lỗi..." Hắn nói.
Giọng nói nam nhân trầm thấp, ẩn nhẫn, mang theo vài phần khàn khàn lạ thường.
Trần Ngọc còn đang ngẫm nghĩ xem lời này của hắn là ý gì, thì ngay giây tiếp theo, thân thể nàng đã bị xuyên qua hoàn toàn.
"Ư..."
Thứ đồ vật vừa thô vừa cứng vùi sâu vào trong cơ thể, nàng theo bản năng cong người lên, tay sờ xuống bụng mình. Vật lạ lẫm không thuộc về nàng kia không biết đã chọc đến tận đâu, quá sâu, nàng thấy không thoải mái, đau.
Thế nhưng, cảm giác này lại quá đỗi kỳ lạ, giờ phút này hai người dính chặt lấy nhau không một kẽ hở. Hắn ở trong cơ thể nàng, lấp đầy nàng. Nàng chặt chẽ bao bọc lấy hắn, nuốt trọn lấy hắn. Chẳng có khoảnh khắc nào thân mật hơn thế này.
"Diêu... đại nhân..." Nàng khẽ gọi tên hắn.
Trần Ngọc ôm lấy hắn trong bóng tối, sống mũi chợt cay xè.
Năm ấy hắn được truyền lô xướng danh (đỗ đạt cao), cưỡi ngựa dạo phố, phong quang biết bao. Nàng cùng Oánh tỷ nhi nhà đại cữu cữu trốn phủ đi xem náo nhiệt, hai người đều cầm hoa thược dược ném cho hắn. Khi đó, nàng nhìn vị Trạng nguyên lang tuấn mỹ trên lưng ngựa cao to kia với ánh mắt ngưỡng mộ.
Dẫu đến tuổi biết yêu cái đẹp, nàng cũng chưa từng nghĩ có một ngày mình sẽ gả cho hắn.
Nàng lớn dần, đến tuổi cập kê, nhưng nam nhi trong kinh thành này chẳng có ai thích hợp. Mẫu thân, cữu cữu đều không muốn nàng chịu thiệt thòi, muốn tìm cho nàng mối hôn sự tốt nhất thiên hạ, nhưng nói cho cùng thân phận nàng quá khó xử, cao không tới, thấp không xong.
Đây có lẽ là quyết định sai lầm nhất của nàng.
Hắn vừa qua tuổi tam thập nhi lập, đã giữ chức vị cao, làm đến Tham tri chính sự, vị trí ngang hàng Phó tướng, thanh quý vô cùng. Tuy nói hắn sống cô độc một mình, người đời đồn đại hắn có bệnh kín gì đó, nhưng khắp kinh thành này, số nhà muốn kết thân với hắn nhiều không đếm xuể.
Nàng biết rõ hắn vốn chẳng thích nàng, nàng chưa bao giờ lọt vào mắt hắn. Mỗi lần gặp mặt, hắn đều xa cách gọi nàng là "Bình Ninh công chúa". Nhưng nàng vẫn đi cầu xin mẫu thân.
Diêu Tu "ừm" một tiếng, ngón tay thon dài lần xuống nơi hai người đang giao hợp, nhẹ nhàng xoa nắn nụ hoa mềm mại, hỏi nàng: "Đau lắm sao?"
Trần Ngọc không đáp, chỉ ôm hắn chặt hơn nữa.
Huyệt thịt bên dưới đột nhiên co rút kịch liệt, cắn chặt lấy vật nam tính đang xâm nhập không chịu buông. Diêu Tu r.ê.n khẽ một tiếng, trở tay ôm chặt lấy nàng.
Cả khuôn mặt Trần Ngọc gần như dán chặt vào cổ hắn, gật đầu rồi lại lắc đầu.
Diêu Tu cảm nhận được sự ướt át nơi hõm cổ mình, thầm thở dài một hơi. Hắn đưa tay vuốt ve mái tóc đen mềm mại của nàng, ôn tồn nói:
"Ta sẽ cố gắng nhẹ một chút, nếu nàng chịu không nổi thì nói cho ta biết, được không?"