Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Solo Leveling - Thăng Cấp Một Mình – Chương 265

Solo Leveling - Thăng Cấp Một Mình

Tác giả: Jang Sung Lak
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Trans: Ưu tiên dịch phần này vì Ber quá Cute

Bên trong một quả trứng nào đó.

Trước khi chuẩn bị nở, Vua Kiến đã nghe thấy giọng nói của Nữ Vương Kiến qua lớp vỏ trứng dày.

[Vì lợi ích của vương quốc.]

‘Vì lợi ích … của vương quốc.’

[Làm cho tất cả kẻ thù chặn đường chúng ta rùng mình vì kinh hoàng.]

‘Làm cho tất cả kẻ thù chặn đường chúng ta rùng mình vì kinh hoàng…’

Vua Kiến đã khắc ghi từng lời của Nữ Vương như vậy đó.

Nó cần trở nên mạnh mẽ.

Nó chỉ đơn giản là phải mạnh mẽ.

Đó là nhiệm vụ đầu tiên ban cho Vua Kiến, trong lúc nó vẫn trong trạng thái phôi thai. Và sau đó, kỳ vọng  của Nữ Vương Kiến, muốn xây dựng một vương quốc thịnh vượng dẫn đến sự ra đời của một con quái vật kinh hoàng.

Kkkieeeehhk!!

Vị vua trẻ phá vỡ vỏ trứng, xuất hiện và rít lên thành tiếng. Sát khi nồng nặc tỏa ra từ hai mắt nó vượt xa những con quái vật kiến khác đang tồn tại.

Nữ Vương Kiến rùng mình. Nó cảm thấy một sự dâng trào cảm xúc mạnh mẽ từ sinh vật này sinh ra từ những nỗ lực của nó.

Nếu là đứa trẻ này, thì chắc chắn, những tên loài người kỳ lạ kia sẽ bị….

Đôi mắt của Nữ Vương Kiến lấp lánh niềm hy vọng. Nhưng ngay trước khi nó có thể đưa ra một mệnh lệnh mới cho chiến binh vĩ đại mới ra đời, Vua Kiến cảm thấy đói, vì vậy nó đã làm những gì nó muốn.

Thụp.

Cổ tay của một trong những con kiến thợ đang thu dọn vỏ trứng đã bị Vua Kiến tóm lấy.

‘…?’

Ngay trước khi con kiến thợ có thể hiểu chuyện nồi gì đang xảy ra, Vua Kiến chỉ đơn giản là bắt đầu nuốt và nhai con quái vật đó.

Rốp, Rốp.

[…!!]

Nữ Vương Kiến vô cùng ngạc nhiên trước hành động bất ngờ của Vua Kiến, nhưng cảm xúc đó nhanh chóng bị triệt tiêu bởi hào quang mạnh mẽ của vị vua tương lai.

Vua Kiến nhai nuốt họ hàng mình trong chớp mắt và đứng ngạo nghễ trước Nữ Vương Kiến. Chất dịch cơ thể của con kiến thợ vẫn đang chảy ra từ miệng nó.

‘Nỗi kinh hoàng dành cho kẻ thù của chúng ta ….’

Vấn đề là, nỗi kinh hoàng đó cũng tác động tương tự lên đồng loại của nó. Nữ Vương Kiến muộn màng nhận ra sự thật này và nhìn xung quanh. Những người lính dũng cảm của vương quốc kiến đang run rẩy vì sợ hãi.

Những cảm xúc mà chúng cảm thấy được truyền tải đầy đủ đến Nữ Vương Kiến, người duy nhất có khả năng  kiểm soát chúng tuyệt đối.

Con kiến mới sinh chắc chắn vượt qua bài kiểm tra. Đúng như mong đợi về Chiến binh vĩ đại nhất mà Nữ Vương Kiến đã hạ sinh – nó thực sự là một kiệt tác.

[Trở nên mạnh mẽ hơn.]

Nữ Vương Kiến đã ban hành mệnh lệnh tiếp theo cho Vua Kiến, nhằm hướng tới một cuộc xâm lược toàn diện vào vùng đất của con người.

[Mạnh hơn, cho đến khi không ai có thể cản đường ngươi.]

●●●●

Vua Kiến dường như muốn nuốt chửng mọi thứ trên đảo. Khi thiếu lương thực, nó thậm chí không ngần ngại nuốt chửng người thân của mình. Từ những dạng sống nhỏ bé trên mặt đất như giun và ấu trùng, cho đến những con cá lớn và động vật có v//ú sống dưới đại dương gần đó.

Khi Vua Kiến ngấu nghiến nuốt chửng từng sinh mạng trước mắt, một nhận thức mới chợt hiện lên trong nó. Cho dù đó là những dạng sống sở hữu chất độc chết người hay những sinh vật có cơ thể to lớn, tất cả đều run sợ bỏ chạy khi gặp nó.

“Sống sót” là mục tiêu cơ bản nhất, cũng như cuối cùng của tất cả các sinh vật sống. Nhưng, trước một thực thể tuyệt đối có thể dễ dàng xé toạc mục tiêu thành hàng triệu mảnh, ánh mắt của những dạng sống khác hoàn toàn giống nhau.

‘…’

Vua Kiến phải xác nhận hết lần này đến lần khác rằng nó thực sự đứng đầu chuỗi thức ăn, và chẳng mấy chốc, đã đi đến một kết luận nhất định.

Ta là….

Nó được tạo ra để trở thành kẻ săn mồi vĩ đại nhất.

Trong trường hợp đó….

Vua Kiến, nhìn ở phía xa xăm vùng biển rộng lớn, ở cuối đường chân trời. Nó có thể nhìn thấy vùng đất ở phía xa của sóng biển nhấp nhô. Một thế giới khác với nơi nó đang sinh sống đang chờ đợi nó ở đó.

Những kẻ đó mạnh đến mức nào? Những kẻ khiến mẹ ta phải cảnh giác?

Nó trở nên khá tò mò.

Liệu thực sự có những sinh vật mạnh mẽ đủ sức đối đầu với một kẻ săn mồi hàng đầu như nó không? Liệu sức mạnh của nó có chống lại được họ hay không.

Nó chuyển ánh mắt về phía đất liền nhiều lần, nhưng …

[Vẫn còn quá sớm.]

Nữ Vương Kiến có khả năng theo dõi những suy nghĩ của Vua Kiến và giọng nói kiên quyết của Nữ Vương Kiến luôn ngăn Vua Kiến bộc lộ sự tò mò của mình.

Không còn lựa chọn nào khác, Vua kiến đành đưa mắt đi chỗ khác.

Thật vậy, nó sẽ biết khi nào là thời điểm thích hợp.

‘…’

Vua Kiến tuân theo mệnh lệnh của Nữ Vương Kiến và chờ đợi thời điểm thích hợp để hành động. Và cuối cùng, “họ” bước lên vùng đất của nó.

Lần đầu tiên, Vua Kiến được trao cơ hội để kiểm tra khả năng thực sự của mình.

Và….

“Cái gì, ngươi là cái quái gì vậy?!”

“Uwaaaahk!!”

… Thậm chí không phải là một cuộc chiến.

Không, đó chỉ là cuộc tàn sát một chiều.

Một cảnh tượng quen thuộc với nó.

Vua Kiến phát hiện ra ‘nỗi sợ hãi’ trong mắt những Thợ săn đang hấp hối và không thể che giấu sự thất vọng của mình.

‘Tại sao ta lại phải sợ những kẻ yếu đuối này…

Tại sao nó phải chờ đợi trong một thời gian dài như vậy?

Mùi sợ hãi tỏa ra từ toàn bộ cơ thể con mồi. Điều đó xác nhận rằng, Vua Kiến vẫn chiếm giữ những nấc thang cao nhất trong chuỗi thức ăn.

Đó là một sự thất vọng.

Thế rồi, khi nó đang nghĩ rằng mình là tồn tại đỉnh cao…

Lần đầu tiên, một tên loài người xuất hiện bất ngờ đứng trước mặt nó mà không sợ hãi gì. Trái tim của Vua Kiến bắt đầu đập dữ dội sau khi gặp phải một tình huống mà nó chưa từng trải qua trước đây.

Tên loài người này. Hắn ta không sợ mình à?

Nó cảm thấy hơi tiếc nếu phải g*t ch*t tên loài người này ngay lập tức, vì vậy Vua Kiến đã cố gắng bắt đầu một cuộc trò chuyện.

“Ngươi có phải là vua của loài người?”

Khi nó làm vậy, tên loài người trả lời lại.

“…Ồ, một con côn trùng biết nói à….”

●●●●

Nhiều năm trôi qua.

Kể từ lần đó, có lẽ đây là lần đầu tiên, có một sinh vật sống nhìn Ber với đôi mắt chứa đầy thứ gì đó – mà không phải là nỗi sợ hãi.

Lấp lánh, long lanh.

‘…’

Ber bắt đầu rơi những giọt mồ hôi lạnh khi Chúa tể Soohoh, con trai của Chúa tể bóng tối, nhìn chằm chằm vào nó với đôi mắt lấp lánh. Vì vậy, nó đã cố gắng trốn thoát khỏi bầu không khí khó chịu này, nhưng sau đó …

“Ayyyy, Ayyyyy!”

Nó không thể chịu đựng được và bay lên không trung, nhưng rồi…

“Ayyyy, Ayyyyy!!”

Vị Chúa tể trẻ đang chạy theo, ngay sau lưng Ber.

‘…’

Tất nhiên, Ber dễ dàng trốn thoát khỏi một đứa trẻ mới biết đi… Vấn đề ở đây là đứa trẻ mới biết đi kia, lại là con của Hoàng thượng.

Nếu nó chạy trốn và Chúa tể trẻ bị ngã thì sao? Làm sao Ber gánh chịu nổi hậu quả?

“Ayyyyy!”

Cuối cùng, trách nhiệm chăm sóc Soohoh trẻ tuổi cùng với mẹ của đứa trẻ, Quý nương Haein, rơi vào vai Ber, chứ không phải các Tướng quân khác.

“….”

Sau khi chắc chắn rằng Soohoh đã ngủ, Ber lặng lẽ trở về ‘vùng đất của sự yên nghỉ vĩnh hằng’.

Nó lặng lẽ trượt vào bóng tối, và thế giới bóng tối vô tận trải ra ngay trước mắt nó. Một vài người có thể gọi nơi này là đáng sợ, nhưng đối với Ber, thế giới này là một nơi khá thoải mái.

Trong khi nó tìm đường đến nơi đội quân kiến trú ngụ, Ber rơi vào vực sâu suy nghĩ.

Tại sao Chúa tể trẻ cứ liên tục tìm kiếm mình?

… Nó không thể tìm ra câu trả lời.

Nó luôn là đối tượng của sự sợ hãi và nó cảm thấy thực tế đó đã không thay đổi ngay bây giờ. Thế nhưng, chuyện này thật sự lạ lùng.

Câu hỏi này khá là khó giải quyết, vì vậy Ber đã thay đổi đích đến. Muốn hiểu suy nghĩ của một con người, cách tốt nhất là hỏi ý kiến của con người.

Hoàng thượng không thích sử dụng con người làm Chiến binh Bóng tối, vì vậy hầu như không có người lính nào là con người, nhưng …’

Nhưng, may mắn thay, có một người lính Ber biết rằng anh ta từng sống như một con người. Đó không ai khác chính là Tướng quân Ygritte.

“Dường như Chúa tể trẻ của chúng ta rất thích ngươi đó, Ber.”

“…??”

Ygritte gật đầu và nhanh chóng giải thích thêm.

“Dù gì ngươi cũng là một con kiến có cơ thể lớn hơn nhiều so với một người. Ngươi còn có thể bay và thậm chí có thể nói chuyện. Những đứa trẻ dường như rất thích điều đó.”

“…. “

Chà, đó là một giả thuyết mới mẻ nhưng lại khá thuyết phục.

Ber quay trở lại khu vực đội quân kiến trong khi cẩn thận suy nghĩ những gì Ygritte đã nói với nó.

Vị Chúa tể trẻ thích mình vì mình to lớn, mình có thể bay và thậm chí mình có thể nói được.

Nếu một người thích điều gì đó với những lý do đơn giản như vậy, thì người đó cũng sẽ dễ dàng rơi vào tình yêu với những lý do đơn giản không kém?

Chà, nó nghe nói rằng con người không thích sâu bọ sau khi bước vào tuổi trưởng thành. Khi suy nghĩ của nó đạt đến mức đó, tâm trạng nó dường như chìm xuống một chút.

Nó quen thuộc với những người khác nhìn nó bằng ánh mắt kinh hoàng, nhưng khi nghĩ về việc vị Chúa tể trẻ cũng sẽ có một ánh mắt như vậy, Ber trở nên buồn bã một chút.

‘…’

Ber bay lặng lẽ thay đổi điểm đến của mình một lần nữa. Điểm đến mới của nó lần này là địa điểm một dự án xây dựng nào đó.

Những người lùn Dwarve và những lính kiến được Ber ra lệnh xây dựng một bức tượng đá khổng lồ về vị vua của mình tại nơi này, ‘vùng đất của sự yên nghỉ vĩnh hằng’. Khi chúng nhìn thấy cựu vương kiến đến gần khu vực lân cận, tất cả đều đồng loạt cúi đầu.

Trưởng làng những người lùn vội vã chạy tới để chào đón Ber.

“Tướng quân Ber, chào mừng trở lại.”

Gật đầu, gật đầu.

Ber quan sát tiến trình xây dựng một chút trước khi hỏi Trưởng làng.

“Ta muốn thay đổi kế hoạch một chút”.

“Hả?!”

Có lẽ cảm thấy tất cả những công việc nặng nhọc mà Ber đã giao phó sẽ bị lãng phí, Trưởng làng vội vàng cố can ngăn Ber.

“N-nhưng, thưa Tướng quân, ngài đã lên kế hoạch kỷ niệm sinh nhật lần thứ 32 sắp tới của Chúa tể bóng tối với bức tượng ‘Divine Liege’ này, vì vậy từ vài tháng trước …..”

Không không không. Ta không nói rằng ta muốn hủy bỏ kế hoạch. Ta chỉ muốn thay đổi phần này một chút …

Trưởng làng lặng lẽ lắng nghe lời giải thích của Ber, rồi gật đầu ngay lập tức.

“Tất nhiên điều đó là khả thi. Tôi nghĩ chúng ta sẽ thành công hơn nhờ kế hoạch mới này, thưa Tướng quân.”

“Kiek kiek, rất tốt.”

Bầu không khí dường như bị đóng băng đã ấm dần lên đáng kể.

“Chà, trong trường hợp đó, tôi nên ….”

Ngay khi Trưởng làng phấn khích cố gắng tiếp tục, Ber giơ ngón trỏ lên và đặt nó lên môi.

“Ta sẽ trở lại sau khi chăm sóc cái đám ngu xuẩn này”.

●●●●

“Đại ca, chúng ta thực sự làm điều này à?”

“Tên ngu ngốc này. Chuyện gì vậy? Chú mày sợ sao?”

“K-không, không phải thế, đại ca.”

Một tên côn đồ trừng mắt giận dữ với thuộc hạ của mình đang ngồi trên ghế hành khách phía trước của chiếc xe, và đưa ánh mắt trở lại một nơi nhất định.

Đó là ngôi nhà riêng hai tầng đứng một mình trong vùng ngoại ô khá vắng vẻ, như thể chủ sở hữu muốn tránh những khu vực đông đúc.

Nơi đó chính là nhà Thanh tra Sung Jinwoo.

Tên côn đồ đã xác nhận nó nhiều lần trước khi đến đây, vì vậy hắn chắc chắn về điều đó.

“Vì thằng chó Sung Jinwoo đó, tổ chức của chúng ta đã bị xóa sổ. Chúng ta phải páo chù!!!!”

“Anh nói đúng, đại ca.”

Ba thuộc hạ trả lời với giọng đồng lòng.

Rất tốt.

“Nghe này. Chúng ta là một băng cướp thông thường. Vợ và con trai của thanh tra đó đã bị giết bởi những tên cướp đột nhập vào nhà của họ giữa ban ngày. Tụi bây không kêu ca gì chứ?”

“Vâng, thưa đại ca.”

Nụ cười nham hiểm hình thành trên môi của người đàn ông mà tất cả họ gọi là ‘Đại ca’.

Giữa xã hội “một mét vuông có một tên tội phạm”, một ngôi nhà đồ sộ như vậy mà lại không có hệ thống an ninh. Khác gì mỡ để miệng mèo cơ chứ?

Thật khó tin là ngôi nhà chưa bị trộm.

“Tụi bây cẩn thận một chút và đừng phạm sai lầm nào.”

Tên côn đồ nhìn các thuộc hạ của mình và họ gật đầu.

“Đi nào.”

Vụt, vụt, vụt, vụt

Bốn người đàn ông ra khỏi xe và thận trọng đóng cửa lại. Họ quan sát khu vực lân cận và tiếp cận nơi cư trú trước khi vội vã leo qua các bức tường.

Họ đã luyện tập nhiều lần trước đây, vì vậy một bức tường như vậy không gây ra vấn đề gì cho những người này.

Nhưng sau đó…

…Bịch, bịch!

Chỉ có bốn cái chân đáp xuống đất.

… Hai thằng kia đâu rồi?!

Tên côn đồ vội vàng nhìn vào người dưới quyền duy nhất còn lại bên cạnh mình. Người sau lắc đầu.

Bốn người nhảy qua tường, vậy mà chỉ có hai người đáp xuống đất? Thật kỳ quái!

Tên côn đồ nhanh chóng nhìn quanh, nhưng khi hắn nhìn về phía mình một lần nữa, thuộc hạ còn lại cũng không còn dấu vết.

Ủa,, cái quần què gì thế này…!!

Tên côn đồ giận dữ nhanh chóng quên mất hắn đang ở đâu và chuẩn bị gầm lê. Nhưng ngay trước khi điều đó xảy ra, một bàn tay tiến lại gần hắn và che miệng hắn lại.

Suỵt…

“Giờ là thời gian ngủ trưa của Chúa tể trẻ. Nếu ngươi làm ồn và Chúa tể trẻ tỉnh giấc thì…!”

Rất may, Ber có thể nghe thấy nhịp thở bình tĩnh, nhịp nhàng của vị Chúa tể trẻ trong phòng. Với một đôi mắt hài lòng, nó nhìn xuống. Tên côn đồ trong vòng tay Ber đang run rẩy như chiếc lá giữa mùa đông.

“Eu… eu, euhhhh!!”

Ở đó, ánh nhìn quen thuộc trong mắt.

Những cảm xúc quen thuộc.

Ber rất thích niềm tin tuyệt đối mà Jinwoo dành cho nó, hoặc tình cảm yêu mến mà vị Chúa tể trẻ đối với nó, nhưng điều này… đúng như dự đoán, cũng rất tuyệt. Biểu cảm của con mồi yếu ớt bị bắt trước đôi mắt sáng quắc của kẻ săn mồi, cũng thật thú vị.

Kiiik, kiiik.

Ber không nhịn được và say sưa trong nỗi sợ hãi mãnh liệt hiện lên trong đôi mắt của tên côn đồ, trước khi kéo nạn nhân bất hạnh đi và biến mất khỏi tầm nhìn. Tiếng la hét biến mất rất nhanh sau đó.

●●●●

“Ngài nghĩ sao?”

Trưởng làng tự hào giới thiệu bức tượng ‘Divine Liege’.

Bức tượng đá với diện mạo của Jinwoo to lớn đến mức không tưởng, để nhìn l*n đ*nh bức tượng, người ta sẽ phải ngỏng cổ lên hết cỡ. Tới mức cổ của một người có thể bị bong gân nếu người đó bất cẩn nghiêng đầu lại.

Để hoàn thành kiệt tác này trước thời hạn, thì không chỉ những người lùn, mà tất cả những người lính kiến cũng tham gia vào đó.

Kikiik.

Ber nhìn bức tượng mang hình dáng giống Jinwoo với một biểu cảm rất hài lòng trước khi xác nhận sự thay đổi vào phút cuối.

“Đúng như ngài chỉ đạo, thưa Tướng quân. Có ‘điều đó’, trên vai trái ….”

ĐÚng như lời giải thích của Trưởng làng, vai trái bức tượng mang hình dáng giống Jinwoo giờ đã có thêm hình bóng của vị Chúa tể trẻ, ngồi đó với vẻ mặt tươi sáng.

Cha và con trai.

Không nghi ngờ gì, trong lòng Ber mường tượng rằng hoàng thượng sẽ rất hài lòng sau khi nhìn thấy bức tượng vĩ đại và đẹp đẽ này. Ngoài ra, bức tượng này sẽ chứng tỏ là một món quà có ý nghĩa sâu sắc đối với vị Chúa tể trẻ nếu cậu nhóc được vào thế giới này trong tương lai không xa.

Với niềm tin đó, Ber cười lớn.

Kkiiihihihihihi  !!

Theo sau Ber, những người lùn Dwarve và những người lính kiến cũng phá lên cười.

Wah-hahahahaha!!

“Kkyah-hah!”

Ber đột nhiên nghe thấy một tiếng cười vui vẻ của một đứa trẻ mới biết đi xen lẫn giữa tiếng cười khàn khàn của đám người lùn.

‘…?!’

Ber choáng váng và vội vàng nhìn lại, phát hiện ra một đứa bé nào đó bám sát sau lưng.

“Ayyyy!!”

Thật là một điều bất ngờ.

Cậu nhóc Soohoh giờ có thể tự do đi vào ‘vùng đất của sự yên nghỉ vĩnh hằng’ trước khi bất cứ ai phát hiện ra. Chứng kiến điều đó, Tướng quân phụ trách chăm sóc cậu nhóc, Ber, chỉ có thể ôm đầu đau đớn.

Kikuhuhuhuhu!

Trans và Edit: Nhóm Moonsnovel

Team MoonsNovel mới add thêm số điện thoại ví Momo để các bạn có thể donate cho team.

Rất mong các bạn tiếp tục ủng hộ chúng mình!

Ví Momo: * – Nguyễn Trà

Chương trước
Chương sau

Truyện hợp gu để đọc tiếp

Danh sách sẽ được tải khi bạn cuộn tới khu vực này để giữ trang đọc chương nhẹ và ổn định hơn.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211
Chương 212
Chương 213
Chương 214
Chương 215
Chương 216
Chương 217
Chương 218
Chương 219
Chương 220
Chương 221
Chương 222
Chương 223
Chương 224
Chương 225
Chương 226
Chương 227
Chương 228
Chương 229
Chương 230
Chương 231
Chương 232
Chương 233
Chương 234
Chương 235
Chương 236
Chương 237
Chương 238
Chương 239
Chương 240
Chương 241
Chương 242
Chương 243
Chương 244
Chương 245
Chương 246
Chương 247
Chương 248
Chương 249
Chương 250
Chương 251
Chương 252
Chương 253
Chương 254
Chương 255
Chương 256
Chương 257
Chương 258
Chương 259
Chương 260
Chương 261
Chương 262
Chương 263
Chương 264
Chương 265
Chương 266
Chương 267
Chương 268
Chương 269
Chương 270

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng: 0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%): 0 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Solo Leveling - Thăng Cấp Một Mình
Chương 265

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 265
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...