Trọng sinh làm chó, làm sao để yêu đương với chủ nhân đây? – Chương 1: Ta muốn đuổi theo y để nói lời xin lỗi (1)
Trọng sinh làm chó, làm sao để yêu đương với chủ nhân đây?
Hoàng hôn trải dài nơi chân trời, đỏ rực như một vết thương chưa kịp khép miệng, ánh sáng nghiêng xuống vách núi, phủ lên người Tạ Lục Uyên một tầng màu ấm áp đến giả tạo. Hắn đứng đó rất lâu, áo bào huyền sắc phẳng phiu, không dính bụi, không nhuốm máu, từ đầu đến cuối vẫn là dáng vẻ của một công t.ử vương quyền cao cao tại thượng, dường như mọi bi kịch trên đời đều không thể chạm đến hắn, nhưng đôi mắt hắn lại nói lên điều ngược lại.
Hắn nheo mắt nhìn về phía mặt trời sắp lặn. Ánh sáng đỏ rực chiếu thẳng vào mắt khiến đồng t.ử hắn hơi co lại, một cơn nhức nhối âm ỉ lan ra, giống như có thứ gì đó sắc bén xuyên thẳng qua ký ức, kéo hắn trở về khoảnh khắc mà hắn đã cố chôn vùi.
Không phải chiến trường, không có thiên quân vạn mã, chỉ là một con phố hẹp, bụi đất mù mịt, và một người rõ ràng biết mình sẽ c.h.ế.t, nhưng vẫn bước vào trận đấu không cân sức ấy.
Tạ Lục Uyên khi đó đứng trên tửu lâu phía xa. Hắn nhớ rất rõ vị trí mình đứng, nhớ cả cảm giác đầu ngón tay bám vào lan can, thô ráp, lạnh cứng, như thể chỉ cần buông ra một chút là sẽ ngã xuống. Hắn vốn chỉ đến để nhìn, để xác nhận, để tận mắt thấy người kia bị dồn vào đường cùng, từng chút từng chút một bị nghiền nát, rồi biến mất khỏi thế gian này.
Hắn đã nghĩ mình sẽ thấy thỏa mãn.
Nhưng khi trận đấu bắt đầu, khi những đòn đ.á.n.h đầu tiên rơi xuống, tay hắn đã không khống chế được mà run lên. Run đến mức phải siết chặt lan can, các khớp xương trắng bệch, mà vẫn không thể ngăn được cảm giác lạnh buốt đang lan dần từ lồng ngực.
“Ngươi nên vui.”
Trong đầu hắn khi đó có một giọng nói lạnh lẽo, lặp đi lặp lại không ngừng.
“Đây là kết cục hắn đáng phải nhận.”
“Ngươi đã đạt được mục đích rồi.”
Đúng vậy, hắn đã đạt được. Cố Trường An bị dồn đến đường cùng, không còn đường lui, m.á.u từ khóe môi nhỏ xuống từng giọt, vậy mà vẫn đứng thẳng, không hề cúi đầu. Khi đó hắn chỉ nhìn, không tiến lên, cũng không quay đi, như thể chỉ cần kiên trì thêm một chút nữa là có thể nhìn thấy kết cục mà mình mong đợi suốt bao năm.
Cho đến khi tiếng gào ấy vang lên, âm thanh khản đặc, vỡ vụn, như bị ép ra từ tận đáy phổi. Khoảnh khắc đó, Tạ Lục Uyên cảm thấy lồng n.g.ự.c mình bị xé toạc, như có vô số lưỡi d.a.o đồng loạt đ.â.m vào, khuấy nát, rồi để m.á.u trào ra mà không có cách nào cầm lại.
Hắn vẫn đứng đó, không nhúc nhích, chỉ có tay siết chặt lan can đến mức gỗ dưới tay phát ra tiếng răng rắc rất nhỏ. Giọng nói trong đầu vẫn lạnh lùng nhắc nhở, bảo hắn phải vui lên, phải cảm thấy thỏa mãn, nhưng càng nghe, hắn lại càng thấy trống rỗng, như thể có thứ gì đó quan trọng hơn cả hận thù đang bị lấy đi ngay trước mắt.
Khi Cố Trường An ngã xuống, hắn đã cười.
Một nụ cười rất nhẹ, nhẹ đến mức chính hắn cũng không rõ đó là thỏa mãn hay là… tuyệt vọng.
Tạ Lục Uyên mở mắt, ánh hoàng hôn trước mặt đã nhạt đi một chút, nhưng vẫn đỏ đến chói mắt. Hắn đứng trên vách núi, nhìn xuống vực sâu, bỗng nhiên cảm thấy tất cả những năm tháng mình đã sống đều trở nên buồn cười đến mức không thể chịu nổi.
Phải nói hắn trời sinh là kẻ đa mưu túc trí, mà mưu trí hắn dụng tâm nhất kiếp này, chính là từng bước đặt bẫy Cố Trường An, đến giờ, khi y đã ra đi hắn mới phát hiện ra chính y lại là người hắn yêu nhất.
Ý nghĩ này vừa thành hình, trái tim hắn bỗng co rút dữ dội. Không phải kiểu đau đớn dữ dội trong chớp mắt, mà là một thứ đau kéo dài, chậm rãi, như từng nhát d.a.o nhỏ liên tục cắt vào, đau đến mức không thể thở nổi.
Nếu hắn đi nhanh một chút… liệu có kịp không?
Hoàng tuyền không xa.
Chỉ cần nhanh hơn một chút, có lẽ vẫn còn có thể đuổi kịp người kia, có lẽ vẫn còn cơ hội nói một câu mà hắn đã nợ cả một đời.
Một câu thôi.
“Xin lỗi. Ta yêu người.”
Tạ Lục Uyên hít sâu một hơi, không để mình do dự thêm nữa. Hắn bước ra khỏi mép vực, thân thể lập tức rơi xuống, gió gào thét bên tai, kéo theo áo bào và tóc đen tung lên phía sau. Toàn bộ thế giới trong khoảnh khắc ấy chỉ còn lại tốc độ và khoảng không vô tận, nhưng hắn không nhắm mắt, mà nhìn thẳng xuống dưới, như thể chỉ cần nhìn đủ lâu sẽ thấy được bóng dáng quen thuộc kia đang chờ mình.
Không có gì cả.
Chỉ có vực sâu đen ngòm.
Thân thể rơi nhanh hơn, áp lực ép lên từng tấc da thịt, xương cốt bắt đầu rạn nứt, nhưng hắn không hề sợ hãi. Trong đầu hắn lúc này chỉ còn một ý nghĩ duy nhất, lặp đi lặp lại đến mức gần như trở thành bản năng.
Phải nhanh hơn.
Phải nhanh hơn nữa.
Một lực va chạm khủng khiếp ập tới, thân thể hắn đập xuống nền đá cứng, xương cốt vỡ vụn trong nháy mắt, m.á.u b.ắ.n ra, nhuộm đỏ một khoảng tối. Cảm giác đau chỉ tồn tại trong một khoảnh khắc cực ngắn, rồi lập tức bị kéo đi, như thể chưa từng tồn tại.
Ý thức hắn tách ra khỏi cơ thể. Nhẹ đến mức gần như không còn trọng lượng.
Tạ Lục Uyên đứng giữa không trung, nhìn xuống t.h.i t.h.ể của chính mình, vỡ nát, méo mó, không còn hình dạng ban đầu, nhưng ánh mắt hắn không dừng lại ở đó. Hắn chỉ nhìn về phía xa hơn, nơi bóng tối dày đặc như đang mở ra một con đường khác. Từ cuối con đường, mờ mờ ảo ảo hai bóng người một đen một trắng đang dần tiến lại.
--------------------------------------------------