Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Trọng sinh làm chó, làm sao để yêu đương với chủ nhân đây? – Chương 20: AAA! Ninh vương điện hạ muốn làm gì?

Trọng sinh làm chó, làm sao để yêu đương với chủ nhân đây?

Tác giả: muối
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Một đêm dài miên man trôi qua, đến tận sáng hôm sau, nhà lao mới có động tĩnh.

Ninh vương là con trai của Điệp phi. Tạ Lục Uyên là con trai của Cách cách. Hai người là anh em họ hàng, nhưng từ nhỏ đã rất thân thiết, giống anh em mà cũng là bằng hữu chí cốt.

Chuyện Tạ Lục Uyên ở ẩn tại đây, ngoài người nhà ra, chỉ có Ninh vương biết.

Tiếng bước chân từ hành lang xa dần tiến lại, không gấp gáp nhưng rõ ràng, từng nhịp một trầm ổn, khiến không khí vốn đã nặng nề lại càng thêm căng chặt.

Người xuất hiện ở cuối hành lang mặc một thân trường bào đen, vạt áo dài chạm đất, gấu áo thêu hoa văn tinh xảo, kín đáo mà vẫn lộ rõ thân phận quý tộc. Màu đen không làm hắn âm trầm, trái lại càng tôn lên khí chất chính trực, ngay thẳng, đứng giữa ánh sáng mờ của nhà lao vẫn như mang theo một luồng khí sạch sẽ, không nhiễm bụi trần.

Tuổi hắn không lớn, ước chừng ngang ngửa Tạ Lục Uyên, nhưng ánh mắt đã sớm có độ trầm tĩnh của người quen đứng trên cao, nhìn rõ mọi chuyện mà không cần vội vàng.

Phía sau hắn chỉ có hai thủ vệ đi theo, bước chân nhẹ nhưng ổn định, không lên tiếng, đủ thấy thân phận của người phía trước không cần phô trương cũng khiến người khác tự giác cúi đầu.

Quả nhiên, vừa thấy hắn xuất hiện, cai ngục đứng bên ngoài lập tức biến sắc, không dám chậm trễ nửa khắc, vội vàng khom người hành lễ.

“Tham kiến Ninh vương!”

Giọng nói có phần gấp gáp, mang theo kính sợ rõ ràng. Hắn chỉ khẽ gật đầu, ánh mắt lướt qua cánh cửa nhà lao trước mặt.

Cai ngục lập tức hiểu ý, tay run run rút chìa khóa, mở khóa cửa.

“Cạch—”

Âm thanh kim loại vang lên trong không gian yên tĩnh, cánh cửa nặng nề chậm rãi được kéo ra.

Ninh vương vừa bước vào, liền thấy Tạ Lục Uyên đang ngồi lặng bên cạnh Cố Trường An. Người kia đã tỉnh lại, nhưng dáng vẻ suy kiệt vì trọng thương khiến từng cử động đều trở nên chật vật. Bên cạnh còn có một con ch.ó nhỏ lăng xăng chạy tới chạy lui. Thấy hắn vào, Tạ Lục Uyên cũng chẳng buồn tỏ vẻ gì, chỉ ngồi đó trừng mắt nhìn.

Chỉ một ánh nhìn thoáng qua, Ninh vương đã nhận ra có điều gì đó không ổn.

Biểu đệ này của hắn, hắn hiểu quá rõ. Khi còn nhỏ, vừa gặp đã lao vào ôm lấy hắn không buông; lớn lên rồi, tuy biết giữ lễ nghi và khí độ, không còn thân mật như trước, nhưng mỗi lần gặp vẫn sẽ chào một tiếng “Ninh vương điện hạ”, ánh mắt cũng chưa từng có chút xa cách.

Thế nhưng người trước mặt lúc này… lại hoàn toàn khác.

Không chỉ không chào hỏi, mà trong ánh mắt kia, dường như chẳng hề có lấy nửa phần quen biết với hắn. Như thể hai người chưa từng có bất kỳ liên hệ nào.

Trái ngược với “Tạ Lục Uyên” đang tròn mắt nhìn hắn đầy xa lạ, con ch.ó nhỏ bên cạnh lại quẫy đuôi đến xoắn tít, tai cụp ra sau, dáng vẻ mừng rỡ không giấu nổi.

Nhưng niềm vui ấy chỉ kéo dài được vài khắc.

Tạ Lục Uyên chợt ý thức được, hắn đang đứng trước mặt Cố Trường An mà vẫy đuôi. Chỉ riêng ý nghĩ đó thôi cũng đủ khiến hắn cảm thấy nhục nhã đến không thể chấp nhận. Dù đối phương không biết, dù chẳng một ai hay, nhưng chính hắn lại không thể coi như không có gì. Vì vậy, hắn lập tức thu lại mọi phản ứng, giả vờ ngoan ngoãn ngồi im, như một con ch.ó hoàn toàn vô tri.

Ninh vương bước lại gần, khuỵ một chân xuống, hạ thấp tầm mắt ngang với “Tạ Lục Uyên”. Ánh nhìn hắn trầm tĩnh mà dò xét, giọng nói cũng trở nên cẩn trọng hơn:

“Ngươi là Tạ Lục Uyên?”

Hắn dừng một chút, rồi hỏi tiếp:

“Vậy ngươi có biết ta không? Ta là ai?”

Tiểu Bạch Ngọc vừa chạm phải ánh mắt ấy liền rối loạn, đáy lòng dâng lên một nỗi sợ mơ hồ. Hắn lắp bắp, giọng nói không còn giữ được bình tĩnh:

“Ta… đúng là Tạ Lục Uyên…”

Hắn nuốt khan một cái, cổ họng khô rát:

“Nhưng ta không nhớ gì cả. Không nhớ ngươi là ai… không nhớ bất cứ điều gì.”

Dừng lại một nhịp, hắn thấp giọng bổ sung:

“Chỉ nhớ… ta là Tạ Lục Uyên.”

"Tạ Lục Uyên" vừa dứt lời, những câu nghe qua tưởng như vô cùng vớ vẩn ấy, vậy mà Ninh vương lại thực sự tin.

Hắn im lặng nhìn người trước mặt một lúc, rồi chậm rãi hỏi:

“Trước đó ngươi có bị ngã ở đâu không? Có bị ai đánh? Hay từng gặp chuyện gì bất thường?”

Tiểu Bạch Ngọc nghe vậy, trong lòng càng thêm hoảng. Hắn sợ nói nhiều sẽ lộ sơ hở như lần trước, liền c.ắ.n chặt răng, chỉ lặp lại một câu duy nhất:

“Ta… không nhớ gì cả.”

“Cái gì cũng không nhớ được.”

Ninh vương nhìn hắn hồi lâu, cuối cùng chỉ khẽ thở ra một hơi, vẻ bất lực thoáng qua nơi đáy mắt. Sau đó, như thể nghĩ ra điều gì, hắn đột ngột vươn tay, tiện thể x.é to.ạc vạt áo trước n.g.ự.c đối phương.

“Xoẹt!”

Tiểu Bạch Ngọc giật nảy mình, hoảng hốt kêu lên:

“Ngươi làm cái gì vậy?! Định sàm sỡ ta à?!”

Ở một bên, Cố Trường An dù bản thân còn chưa gượng nổi, sắc mặt tái nhợt, nhưng thấy cảnh này cũng không nhịn được mà nhổm dậy. Y đưa tay giữ chặt cổ tay Ninh vương, giọng khàn khàn:

“Buông hắn ra.”

Không khí trong phòng giam nhỏ trở nên vô cùng quái dị. Dù lý trí biết người trước mặt là Ninh vương điện hạ cao quý, trong thiên hạ thiếu gì tuyệt sắc giai nhân tranh nhau muốn sứt đầu mẻ trán không có lấy một cơ hội bước chân qua ngạch phủ của người, thì làm gì có chuyện từ kinh thành xa xôi chạy tới đây chỉ để làm trò phong hoa tuyết nguyệt này, ở trong nhà lao tồi tàn bẩn thỉu này, nhưng những chuyện vừa xảy ra trước đó lại khiến người ta không khỏi sinh ra sự đề phòng quá mức.

--------------------------------------------------

Chương trước
Chương sau

Truyện hợp gu để đọc tiếp

Danh sách sẽ được tải khi bạn cuộn tới khu vực này để giữ trang đọc chương nhẹ và ổn định hơn.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1: Ta muốn đuổi theo y để nói lời xin lỗi (1)
Chương 2: Ta muốn đuổi theo y để nói lời xin lỗi (2)
Chương 3: Lục điện hạ không cần mặt mũi sao?
Chương 4: Suýt chút nữa thì hồn phi phách tán (1)
Chương 5: Suýt chút nữa thì hồn phi phách tán (2)
Chương 6: Pha trọng sinh đi vào lòng đất (1)
Chương 7: Pha trọng sinh đi vào lòng đất (2)
Chương 8: Ta là ai, hắn là ai?
Chương 9: Cố Trường An
Chương 10: Chủ nhân của ta, có việc cho ngươi rồi (1)
Chương 11: Chủ nhân của ta, có việc cho ngươi rồi (2)
Chương 12: Lần đầu tiên chúng ta gặp gỡ như vậy (1)
Chương 13: Lần đầu tiên chúng ta gặp gỡ như vậy (2)
Chương 14: Ai sẽ là người phải hối hận?
Chương 15: Chó nhỏ này từ đâu tới?
Chương 16: Tạ công tử hôm nay rất kỳ lạ
Chương 17: Tiểu Bạch Ngọc lỡ lời rồi
Chương 18: Đêm định mệnh (1)
Chương 19: Đêm định mệnh (2)
Chương 20: AAA! Ninh vương điện hạ muốn làm gì?
Chương 21: Vết sẹo cũ
Chương 22: Tại sao lại đối xử tốt với ta
Chương 23: Những vết thương này đều do ta mà ra
Chương 24: Đã từng có một Tạ Lục Uyên khốn nạn như thế
Chương 25: Cuộc sống đủ đầy
Chương 26: Ngày tháng bình yên
Chương 27: Là do Thẩm Dịch Chi tặng cho Tạ Lục Uyên
Chương 28: Bạch nguyệt quang kiếp trước của ta
Chương 29: Sai lầm không thể vãn hồi
Chương 30: Gặp lại Hắc Bạch vô thường
Chương 31: Ai phản bội y?
Chương 32: Chó săn đã tìm tới cửa
Chương 33: Cuộc chiến không cân sức
Chương 34: Chút tiểu xảo nhỏ mà thôi
Chương 35: Quỷ sai câu hồn
Chương 36: Kiếp sau làm sao tìm được hai người
Chương 37: Đã từng biết nhiều như vậy chỉ là không để tâm
Chương 38: Thuận nước đẩy thuyền
Chương 39: Cuộc sống vợ chồng son
Chương 40: Lưỡng bại câu thương
Chương 41: Chuyện gì không biết thì làm theo bản năng
Chương 42: Tái kiến Ninh Vương điện hạ
Chương 43: Lợi kiếm của hắn trong kiếp trước
Chương 44: Bạch nguyệt quang đã thành người qua đường
Chương 45: Ta nói được sẽ làm được
Chương 46: Thanh Hư Kiếm Phách
Chương 47: Nợ một ân tình
Chương 48: Liều mạng chỉ để đổi lại sự nghi ngờ
Chương 49: Công sức đổ sông đổ bể
Chương 50: Huyền âm cốc
Chương 51: Sự thật kiếp trước bị y phát hiện ra như vậy
Chương 52: Hai người trông thật xứng đôi
Chương 53: Đại hội võ lâm
Chương 54: Nhất chiến định thiên hạ
Chương 55: Là ta có lỗi với Cố Trường An trước
Chương 56: Ta có thất thế vị trí vẫn cao hơn ngươi
Chương 57: Nhân sinh như mộng
Chương 58: Chỉ bằng một bát cháo ta biết hắn đã trở về
Chương 59: Ân đoạn nghĩa tuyệt rồi sao?
Chương 60: Cố Trường An là đang ghen sao?
Chương 61: Không thích là không thích
Chương 62: Ta không muốn, đừng lại gần
Chương 63: Trong lòng y ta vẫn có một vị trí đặc biệt
Chương 64: Âm La Vực
Chương 65: Sự kỳ dị ở thôn Vân Lai
Chương 66: Vào thì dễ ra thì khó

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng: 0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%): 0 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Trọng sinh làm chó, làm sao để yêu đương với chủ nhân đây?
Chương 20: AAA! Ninh vương điện hạ muốn làm gì?

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 20: AAA! Ninh vương điện hạ muốn làm gì?
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...