Đoạ Nguyệt – Chương 7: 07. Ghen tị - Chương 7
Đoạ Nguyệt
Lâm Tiểu Ngọc nghe vậy thì hồn bay phách lạc, cuống cuồng phản bác: “Cậu... cậu nói hươu nói vượn cái gì đấy hả?!”
Mã Tịnh Văn không đáp lời, đôi mắt vằn tia máu trừng trừng nhìn Đồ Nguyệt. Cô ta thừa biết lý lẽ của mình vốn chẳng đứng vững, nhưng cơn giận đã che mờ lý trí. Cô ta ghen tị vì Đồ Nguyệt vừa xuất hiện đã cướp hết hào quang của mình, hậm hực vì cái vẻ thanh cao tự tại của đối phương, và phẫn uất hơn cả là vì gã bạn trai của cô ta chỉ cần liếc mắt một cái đã đem lòng tơ tưởng người ta.
“Làm cái gì mà ồn ào thế này?”
Đúng lúc đó, cô giáo cùng hai nữ sinh lấy đạo cụ đã quay trở lại. Nhìn thấy gã nam sinh lạ mặt đứng lóng ngóng ở cửa và bầu không khí căng như dây đàn trong phòng, cô giáo nhíu mày nghiêm giọng hỏi. Gã nam sinh kia sợ xanh mặt, chẳng buồn ngó ngàng đến bạn gái, lập tức lủi mất dạng trước khi bị hỏi tội.
Đồ Nguyệt cũng chẳng buồn giải thích nửa lời. Cô thản nhiên ngồi xuống như thể chuyện vừa rồi chẳng liên quan gì đến mình, bỏ mặc Mã Tịnh Văn đứng trơ trọi, bẽ bàng giữa bao ánh nhìn.
Đã đến giờ vào tiết học cuối cùng, cô giáo cũng không truy cứu thêm mà bắt đầu phân phát quạt đạo cụ để giảng bài. Cô gái mặt tròn lách qua đám đông, khẽ vỗ vỗ tay Đồ Nguyệt như một lời an ủi thầm lặng.
Đồ Nguyệt cầm lấy chiếc quạt gỗ đàn hương, chọn một góc khuất ít người để đứng chờ. Thần thái cô ung dung, khí định thần nhàn, ngay cả khi bắt đầu múa cũng không hề để lộ một chút gợn sóng nào, như thể những rắc rối vừa rồi chỉ là gió thoảng mây bay.
Mã Tịnh Văn và Lâm Tiểu Ngọc thì ngược lại. Đặc biệt là Mã Tịnh Văn, tâm trí cô ta cứ treo ngược cành cây, động tác liên tục sai nhịp và bị cô giáo lớn tiếng nhắc nhở không dưới một lần. Hốc mắt cô ta đỏ hoe, uất ức đến mức chực trào nước mắt.
Thời gian từng phút từng giây trôi qua, không khí trong phòng tập dần trở nên rộn ràng hơn. Không phải vì lý do gì khác, mà đơn giản là vì sắp đến giờ tan học – khoảnh khắc giải thoát hiếm hoi của nhóm học sinh vũ đạo đang chịu đủ nỗi khổ luyện này.
Ngay cả một người chuyên tâm như Đồ Nguyệt cũng bắt đầu xao nhãng. Tâm trí cô cứ quẩn quanh với câu hỏi liệu Đồ Nghiêu có thực sự đến đón mình không, và giờ này hắn đã đứng chờ dưới lầu chưa.
“Tất cả tập trung lại cho tôi! Còn hai mươi phút nữa mới hết giờ!” Tiếng hô dõng dạc của cô giáo rốt cuộc cũng kéo được những tâm hồn đang bay bổng trở lại thực tại. Cô giáo nhìn quanh một lượt rồi chỉ tay: “Đồ Nguyệt, em lên phía trước này.”
“Dạ?” Đồ Nguyệt giật mình hoàn hồn, ngơ ngác bước lên vị trí trung tâm.
Cô giáo gật đầu, nói với cả lớp: “Nãy giờ các em múa đều mắc lỗi riêng. Chỉ có Đồ Nguyệt là múa chuẩn nhất, từ thần thái đến động tác. Bây giờ em ấy sẽ múa mẫu một lần cho cả lớp xem, các em tự nhìn lại để biết mình còn thiếu sót ở đâu!”
Đồ Nguyệt: “...”
Thôi được rồi, nếu đã là yêu cầu của giáo viên thì cô không thể từ chối.
Cùng lúc đó, Đồ Nghiêu đưa Tô Nguyệt đến cửa phòng tập thì vừa vặn bắt gặp cảnh tượng Đồ Nguyệt đang múa.
Dưới ánh nắng nhạt xuyên qua cửa sổ, cô gái với thân hình mảnh mai, tứ chi mềm mại uyển chuyển đang nhẹ nhàng lướt đi trong phòng học rộng lớn. Dù chỉ khoác trên mình bộ đồ tập bình thường, nhưng từng bước chân, từng nhịp quạt của cô lại tạo ra cảm giác như váy áo đang bay lượn trong gió, vừa thánh thiện lại vừa thanh lãnh, tựa như một đóa sen trắng âm thầm nở rộ dưới ánh trăng khuya.
Bóng dáng ấy thu bé lại, phản chiếu sâu đậm trong đôi mắt màu nâu nhạt của Đồ Nghiêu. Từng cử chỉ nhỏ nhất của em gái đều được hắn thu trọn vào tầm mắt.
“Oa...” Tô Nguyệt khẽ thốt lên kinh ngạc: “Em gái anh múa đẹp thật đấy!” Chị quay sang nhìn hắn, nửa đùa nửa trách: “Sao anh chưa bao giờ kể với em là em gái anh lại giỏi giang đến mức này?”
Đồ Nghiêu rũ mắt cười khẽ, bàn tay vỗ nhẹ lên vai bạn gái: “Thì em cũng có hỏi đâu.”
Thực ra ngay cả chính hắn cũng không ngờ trình độ vũ đạo của Đồ Nguyệt đã tiến bộ vượt bậc như vậy. Trong ký ức của hắn, em gái múa không tệ, nhưng luôn thiếu một chút linh hồn, có phần hơi non nớt. Giờ đây khi đã trưởng thành, vóc dáng thiếu nữ trở nên yểu điệu, thướt tha, cô tự nhiên đã toát ra được cái phong vận đặc trưng của vũ đạo cổ điển.
Trong phòng, Đồ Nguyệt hoàn toàn không hay biết mình đang có khán giả. Kết thúc bài múa, cô nhận được lời khen ngợi nồng nhiệt từ cô giáo: “Ừm, rất tốt!” Sau đó là vài lời dặn dò cả lớp tự kiểm tra lại trước khi tan học.
Cô quay người về phía cửa, và ngay khoảnh khắc đó, ánh mắt cô chạm phải hình bóng của Đồ Nghiêu.
Ngay lập tức, vẻ điềm đạm thanh lãnh biến mất, thay vào đó là đôi mắt lấp lánh niềm vui sướng tột độ, khóe môi cũng cong lên một đường cong rạng rỡ. Cả người cô trong tích tắc trở nên sống động và tràn đầy sức sống. Còn về phần Tô Nguyệt đứng cạnh hắn, cô hoàn toàn coi như không thấy.
Thấy em gái như vậy, gương mặt Đồ Nghiêu cũng lây nhiễm ý cười. Hắn vẫy vẫy tay, ra hiệu bảo cô cứ hoàn thành nốt buổi học đi.
Chờ Đồ Nguyệt vui vẻ trở lại chỗ cũ, hắn và Tô Nguyệt ngồi xuống hàng ghế chờ ngoài cửa. Không lâu sau, tiếng ồn ào trong phòng vang lên báo hiệu giờ học đã kết thúc. Đồ Nguyệt là người đầu tiên lao ra cửa, cười rạng rỡ chạy đến bên cạnh Đồ Nghiêu: “Anh trai!”
“Ừ, xong rồi à?” Hắn đứng dậy, Tô Nguyệt cũng ngẩng đầu mỉm cười nhìn cô.
“Xong rồi ạ, nhưng mà mọi người phải đợi em thêm một chút nhé. Em phải vào phòng thay đồ dọn dẹp và thay quần áo đã.”
Nói xong, cô nhanh chóng chạy biến vào trong. Cô vội vã đến mức khi Mã Tịnh Văn vừa định tiến tới níu tay định nói gì đó, Đồ Nguyệt đã lướt qua nhanh như một cơn gió khiến cô ta không kịp chạm tới.
Chỉ một lát sau, Đồ Nguyệt đã quay lại cửa phòng tập. Đồ Nghiêu hơi kinh ngạc: “Nhanh thế sao?” Hắn nhớ rõ con bé này vốn nổi tiếng là chúa lề mề mỗi khi dọn dẹp mà.
“Chuyện nhỏ này thì có gì mà phiền phức đâu ạ...” Đồ Nguyệt làm nũng kéo kéo ống tay áo hắn: “Em đói bụng lắm rồi anh trai, chúng ta đi ăn cơm đi thôi.”
“Hừ, đúng là đồ tham ăn.” Đồ Nghiêu mặc kệ hành động thân thiết của cô, nuông chiều hỏi: “Thế muốn ăn gì nào?”
“Ừm...” Cô còn đang phân vân chưa nghĩ ra.
Lúc này, Tô Nguyệt tiến lại gần bên cạnh: “Nguyệt Nguyệt, em có thích đồ Nhật không? Lúc nãy đi ngang qua chị thấy một quán trông khá ổn, chúng mình ghé qua đó nhé?”
Đồ Nguyệt biết rõ tâm lý mình đang có vấn đề. Cô vốn rất thích đồ Nhật, nhưng kể từ khi Tô Nguyệt lên tiếng đề xuất, cô bỗng thấy ghét cay ghét đắng. Không chỉ không thích, cô còn muốn lớn tiếng phản bác lại ngay lập tức. Nhưng rốt cuộc, cô vẫn đè nén "con quỷ nhỏ" đang gào thét trong lòng xuống, cố nặn ra vẻ ngoan ngoãn đồng ý: “Vâng ạ.”