Lục Chi – Chương 54: Anh tới trễ
Lục Chi
Lục Chi vô tri vô giác, cô nghiêng ngả lảo đảo lao ra khỏi cửa phòng.
Trên đường càng ngày càng nhiều người nhìn cô chỉ trỏ, tâm trạng của Lục Chi vô cùng hoảng hốt nên cô không để ý và va chạm vào người đi đường.
Lục Chi nhanh chóng nói xin lỗi rồi muốn đi, nhưng bị người nọ ngăn lại. Môi người đó kề sát lỗ tai Lục Chi nói
"Anh em ruột gian díu kích thích không? Ha ha ha ha ha..."
Tiếng cười của người phụ nữ bừa bãi lại hết sức châm biếm.
Lục Chi ngước mắt nhìn, là Triệu An Nhiên đã yên lặng nhiều ngày nay.
Gương mặt Triệu An Nhiên đắp lớp phấn dày cộp, cô ta cố tỏ ra bình ổn nhưng không che giấu được da thịt thô ráp nhợt nhạt dưới lớp phấn.
Mấy ngày nay cô ta sống không hề tốt, dĩ nhiên cô ta hy vọng Lục Dục Chi không được phép sống tốt hơn cô ta.
Nếu mọi người trong giới giải trí đều giúp đỡ bọn họ, cô ta chỉ có thể tự mình động thủ.
Triệu An Nhiên yên lặng theo dõi Lục Dục Chi, rốt cuộc vào một buổi tối hôm nọ, cô ta đã chụp được chứng cứ hữu hiệu xác thực.
Với danh tính của người phụ nữ trên bức ảnh trước đó, Triệu An Nhiên chưa từng từ bỏ tìm kiếm. Cô ta luôn truy tìm mối quan hệ giữa người phụ nữ này và Lục Dục Chi.
Nếu Lục Dục Chi giữ kín như bưng đối với chuyện này, chắc hẳn giữa hai người có mối quan hệ khó nói nên lời.
Môt trăm vạn Triệu An Nhiên có trong tay rất nhanh bị tiêu hết, cô ta dùng để điều tra việc này. Người chấp nhận mạo hiểm bị giới giải trí phong sát, sẵn sàng hợp tác với cô ta hiển nhiên muốn sư tử đại khai khẩu [1].
Trời không phụ công sức của Triệu An Nhiên. Triệu An Nhiên nghĩ ngay cả ông trời cũng muốn giúp cô ta.
Thời điểm cô ta nhìn thấy những chứng cứ đó, cả người cười như điên dại.
Người tuyên bố chứng cứ là một blogger nhỏ. Trước tiên cô ta tìm một người để đẩy một làn sóng, sau đó dựa vào quần chúng ăn dưa tinh mắt nhanh tay, chia sẻ và bàn tán rộng rãi.
Rất nhanh tin tức bị đưa lên hot search.
Triệu An Nhiên ngồi canh ở trường học, cô ta muốn tận mắt nhìn thấy hai anh em ghê tởm này ngã từ trên đỉnh xuống đáy vực.
Nghĩ đến đây, cơ thể Triệu An Nhiên không thể khống chế mà run rẩy. Máu nóng sôi trào toàn thân cô ta, bộ mặt cô ta rất dữ tợn, phấn nền dày cộp rơi xuống một ít. Triệu An Nhiên tùy ý cười mỉa mai.
"Là cô?!" Thời điểm Lục Chi nhìn rõ gương mặt người kia, cô đã hiểu rõ mọi chuyện.
Lục Chi biết bây giờ không phải lúc để hoảng loạn, cô cần phải ngăn chặn những rắc rối của bí mật đang bị dòm ngó, cô cần đối đầu với Triệu An Nhiên.
"Đây đều là các người nợ tôi... Ha ha ha ha ha!"
Mọi việc đã đi đến bước đường này, hiện giờ Triệu An Nhiên không hề lựa chọn giấu diếm, cô ta hào phóng thừa nhận hành động của bản thân.
Cô ta chính là muốn nhìn đôi cẩu nam nữ này, nhìn kết cục của bọn họ, nhìn bọn họ bị chỉ trích.
Triệu An Nhiên giơ tay, móng tay cô ta dài và sắc. Chẳng qua cô ta chỉ nhẹ nhàng cào qua khuôn mặt nhỏ của Lục Chi liền lưu lại một vết xước mờ mờ.
Triệu An Nhiên nắm cằm Lục Chi, ngón tay cô ta vuốt ve gương mặt Lục Chi.
Sức lực của Triệu An Nhiên rất mạnh, Lục Chi không thể tránh thoát.
"Dùng gương mặt này câu dẫn anh trai ruột làm tình với mày, sướng không đồ đê tiện?" Móng tay dài của Triệu An Nhiên dừng lại ở một chỗ một lúc lâu, đầu móng tay sắc nhọn của cô ta dùng sức ấn xuống. Dường như muốn chọc thủng da thịt non mịn của Lục Chi, đ//â//m thẳng đến mạch máu, cô ta muốn hủy hoại gương mặt này.
"Rốt cuộc cô muốn gì?" Lục Chi chịu đựng đau đớn, cô nhíu mày lên tiếng.
"Mày và Lục Dục Chi đều chết đi là tốt nhất cho tao!"
Triệu An Nhiên vốn chỉ muốn lôi kéo Lục Dục Chi sao tác, muốn mượn thế lực của Lục Dục Chi để thoát khỏi lão già xấu xí béo phệ kia.
Cô ta chỉ là một thiếu nữ vừa qua tuổi 20, nhưng cơ thể lại bị lão súc sinh kia lăng nhục, hành hạ đủ kiểu.
Dựa vào cái gì cô gái trước mắt Triệu An Nhiên thì có người che chở, mà cô ta chỉ có thể sa đọa, bơ vơ một mình.
Triệu An Nhiên không cam lòng, con đường phía trước của cô ta đã bị hủy, đường lui cũng không còn. Hiện giờ chỉ có thể 'Được ăn cả ngã về không', nhưng nếu cũng thất bại, vậy thì ít nhất cô ta cần phá hủy hoàn toàn gương mặt này.
Triệu An Nhiên nhếch miệng, gia tăng lực tay.
Triệu An Nhiên đang rất sảng khoái và đắc ý, do đó cô ta buông lỏng cảnh giác. Một tay cô ta giữ mặt Lục Chi, một tay thì buông thả.
Đột nhiên cánh tay của Triệu An Nhiên bị một người đến từ phía sau nắm lấy, người đó hung hăng quật ngã cô ta xuống mặt đất.
Người nọ còn ghét bỏ khi đụng chạm vào cơ thể Triệu An Nhiên. Người đó thả tay cô ta ra, dùng chân đá vào người cô ta.
Cơ thể Triệu An Nhiên cuộn tròn trên mặt đất, chật vật chống đỡ.
Lục Dục Chi cũng không thèm liếc nhìn cô ta, anh xoay người ôm em gái vào lòng.
Anh che chở, đối xử với Lục Chi rất cẩn thận, giống như trân bảo đánh mất đã tìm lại được.
"Thật xin lỗi bảo bảo, anh tới trễ."
--------------------------------------
[1] Sư tử đại khai khẩu (狮子大开口): Công phu sư tử ngoạm, cắn một phát được con cá to. Đại khái là một phép ẩn dụ để chỉ việc đòi hỏi giá hoặc ra điều kiện cao, nó mô tả sự tham lam.
--------------------------------------------------