Lục Chi – Chương 55: Quá yêu anh
Lục Chi
Nước mắt Lục Chi tuôn trào như mưa, từng giọt rơi trên áo Lục Dục Chi, thấm vào da thịt anh, chảy vào trong máu thịt.
Lục Chi ôm anh trai thất thanh gào khóc.
Người qua đường chỉ trỏ, ánh nhìn hai người họ tựa như đ//â//m kim.
Triệu An Nhiên thì châm chọc anh em hai người thân cận thế đời bất dung.
Tất cả ủy khuất mà Lục Chi đã cắn răng kìm nén và chịu đựng, giờ phút này khi được Lục Dục Chi ôm ở trong lòng, rốt cuộc cô không thể nhẫn nhịn được nữa.
Lục Dục Chi im lặng an ủi cô, bàn tay ấm áp của anh vỗ nhẹ sau lưng cô.
Người đại diện và trợ lý theo sau chạy tới, họ nhìn thấy hình ảnh như vậy thì trong lòng không khỏi chua xót. Họ không nỡ nhìn anh em hai người, vội lôi kéo Triệu An Nhiên đi. Họ sẽ chuẩn bị bản sao camera giám sát hành động vừa rồi của Triệu An Nhiên rồi đợi cảnh sát đến thì sẽ giao nộp.
Lục Dục Chi chờ Lục Chi ổn định cảm xúc, anh ôm cô đến phòng y tế để xử lý vết thương trên mặt.
Phòng y tế chỉ có một Bác sĩ già đã về hưu ngồi khám. Ông bác sĩ không chú ý đến tin tức của giới giải trí. Chỉ coi Lục Dục Chi và Lục Chi là sinh viên trong trường.
Bác sĩ dùng bông cồn tiến hành sát trùng, tiêu độc miệng vết thương trên mặt Lục Chi. Sau đó tìm một băng dán hình hoạt hình, nhẹ nhàng dán lên mặt cô.
Bác sĩ dặn dò: "Đừng gãi vào miệng vết thương, sẽ lưu lại sẹo, chờ nó kết vảy tự tróc ra là được."
"Còn có cậu, tiểu tử, bạn gái xinh đẹp như vậy tại sao để biến thành bộ dạng như này..." Bác sĩ có thói quen nói nhiều, lải nhải quở trách Lục Dục Chi.
Nhìn dáng vẻ vừa rồi của cậu thiếu niên này vô cùng lo lắng ôm bạn gái mình đến phòng khám. Cả hai một thì khóc đến hai mắt sưng đỏ, một thì mặt mày lo lắng không thôi. Bác sĩ cũng nhạy bén đoán được có chuyện gì đó xảy ra.
"Đúng vậy, là anh không tốt. Anh sai rồi, về sau sẽ không bao giờ có chuyện như vậy phát sinh nữa."
Lục Dục Chi không ngừng tự trách bản thân. Nếu không phải do anh sơ suất, thả lỏng cảnh giác, thì Triệu An Nhiên sao có thể tìm được mấy thứ này. Bảo bảo của anh cũng sẽ không gặp phải chuyện như ngày hôm nay.
Lục Dục Chi hận không thể biến những vết thương trên mặt Lục Chi chuyển sang người mình. Dù cho vết thương lớn hơn nữa, sâu hơn nữa, đau hơn nữa, anh cũng cam nguyện chịu đựng.
Lục Chi nhìn người đàn ông bên cạnh mình. Có lẽ anh rất vội vàng khi đến đây, thân trên anh mặc một chiếc áo sơ mi, hạ thân thì vẫn mặc chiếc quần ngủ ở nhà. Chân anh đi dép lê, trên áo sơ mi có một mảnh ướt đẫm, là nước mắt của cô.
Khuôn mặt người đàn ông thâm trầm, tràn đầy ưu tư, anh đau lòng nhìn cô gái của mình đau đớn.
Lục Chi không nỡ nhìn Lục Dục Chi bị trách mắng nên cô nhỏ giọng phản bác: "Không liên quan đến anh ấy, anh ấy rất tốt..."
Bác sĩ cười tươi, ngừng nói, sau đó rời đi và không quấy rầy đôi tình nhân nhỏ nữa.
"Bảo bảo..." Lục Dục Chi ngồi trên chiếc ghế nhỏ cạnh giường, anh nắm tay Lục Chi, môi anh ngập ngừng, không biết nên nói điều gì mới tốt.
"Không sao đâu anh, em không đau." Lục Chi nằm ở trên giường bệnh, cô đã bình tĩnh hơn một chút.
"Là anh sai." Đối mặt với thiện ý của Lục Chi, Lục Dục Chi nghẹn ngào. Chuyện lần này, anh không thể thoát khỏi tội lỗi.
Cô gái nhỏ của anh một lần nữa bị đẩy lên hot search, lại một lần nữa bị người khác tổn thương, nếu như anh tới chậm trễ hơn…
Lục Dục Chi không dám tưởng tượng hình ảnh kia.
Lục Dục Chi càng căm phẫn với hành động của Triệu An Nhiên. Tội danh cố ý gây thương tích cho người khác cùng lắm chỉ bị phạt mấy năm tù, Lục Dục Chi không thể nào buông tha nhẹ nhàng cho Triệu An Nhiên như vậy.
Anh muốn người phụ nữ này phải trả giá thật đắt.
"Thực xin lỗi anh. Chuyện trên mạng phải làm sao bây giờ? Là em không tốt, là em quyến rũ anh, là em muốn ở cùng một chỗ với anh..."
Lục Dục Chi là người của công chúng, hiện tại bị tung tin tức như vậy, những việc giấu diếm lần trước hiển nhiên sẽ bị đào lại.
Triệu An Nhiên nói không sai, anh em gian díu là ghê tởm, là biến thái.
Đều do cô, cô quá yêu anh trai, nhưng lần này cô đã đẩy anh trai vào đường chết. Lục Chi vô cùng hận bản thân, từ đầu đến cuối đều là cô sai.
Lục Chi cắn môi, sắc mặt tái nhợt, cô lâm vào sự trầm tư trong thế giới của bản thân và không có cách thoát khỏi.
Lục Dục Chi hiểu em gái còn hơn chính bản thân cô. Làm sao anh có thể không biết ý nghĩ của Lục Chi vào giờ phút này.
Lục Dục Chi vội thu hồi tâm tư u ám, anh ôm Lục Chi, dịu dàng hôn cô.
Đầu lưỡi Lục Dục Chi cạy mở răng môi Lục Chi, đầu lưỡi anh nhanh chóng chui vào miệng cô, anh càn quét mọi ngóc ngách trong miệng cô.
Lục Dục Chi hôn mãi cho đến khi Lục Chi mất hồn, cô chuyên tâm quấn quýt môi lưỡi cùng với anh.
"Nha đầu ngốc, em không phải em gái ruột của anh!"
--------------------------------------------------