Lục Chi – Chương 56: Hai người ngốc nghếch
Lục Chi
"Hả?" Lục Chi sững sờ.
"Anh được cha mẹ nhận nuôi, chẳng qua trên hộ khẩu không ghi mối quan hệ nhận nuôi. Tuy nhiên vẫn có các thủ tục nhận nuôi có thể chứng minh."
"Vậy tại sao anh không nói cho em biết? Em vẫn luôn cho rằng anh là…”
"Là anh không tốt, anh sợ Chi Chi không cần anh nữa nên mới giữ kín bí mật này.”
Lục Dục Chi từng có ý định sẽ nói sự thật cho Lục Chi biết, hai người bọn họ không có quan hệ huyết thống. Nhưng mà anh lại sợ khi mình nói ra bí mật này, thời điểm sau này khi anh bày tỏ tâm ý của bản thân với Lục Chi, anh sợ rằng cô sẽ rời xa anh. Bởi vì cô không thích anh và quan trọng nhất hai người không có xiềng xích anh em.
Lục Dục Chi biết với tính cách của Lục Chi thì cô sẽ không làm vậy, nhưng anh không dám chắc chắn một trăm phần trăm, do đó lựa chọn che giấu bí mật này.
Kết quá anh đã che giấu quá lâu dẫn đến tình huống phơi bày sự thật lại là công khai trước mắt toàn bộ mọi người.
Là do Lục Dục Chi quá lo sợ, quá không tự tin.
Rõ ràng cô gái nhỏ ở trên giường mặc cho anh muốn làm gì thì làm. Toàn tâm toàn thân giao phó cho anh, anh vẫn còn lo lắng các loại khả năng xảy ra.
Lục Dục Chi vô cùng áy náy, Lục Chi rất ít khi nhìn thấy anh trai yếu thế ở trước mặt mình, trái tim cô mềm nhũn.
Lục Chi giơ tay ôm anh, cô tựa đầu vào vai anh, cô nhỏ giọng nói: “Em sẽ không bao giờ rời bỏ anh, em chỉ sợ anh không cần em nữa.”
Lục Dục Chi ngửi được một thơm dìu nhẹ xông thẳng vào mũi, anh nghe âm thanh dịu dàng của cô, trong lòng như được nếm mật ngọt.
Lục Dục Chi nghĩ, đúng là hai người ngốc nghếch.
Trong sân trường có không ít fans và người hóng chuyện tụ tập, khiến cho nhà trường phải cử không ít vệ sĩ để duy trì trật tự.
Thanh minh của Lục Dục Chi do người đại diện và phòng làm việc đăng lên Weibo.
Triệu An Nhiên cũng bị cảnh sát mang đi.
Khi tất cả mọi việc đã được xử lý, Lục Dục Chi bế cô gái đã ngủ say trên giường bệnh ra khỏi phòng y tế, anh rời khỏi trường học bằng một cửa khác.
Mặt trời chiều hôm lặn dần về phía Tây, Lục Dục Chi ôm Lục Chi suốt quãng đường trở về nhà của hai người.
Lục Dục Chi bế Lục Chi trở về phòng ngủ, sau đó để cho cô ngủ tiếp.
Anh thì rón rén đi xuống dưới lầu.
Đồ ăn trong nồi không còn sử dụng được, những món ăn khác ở trên bàn cũng đã nguội lạnh.
Lục Dục Chi nhanh chóng xử lý đống đồ ăn, vừa vặn khi làm xong thì người đại diện gọi điện thoại tới.
"A Dục, văn bản thanh minh không có ai tin. Trên Weibo vẫn còn không ít người gây rối. Còn phía bên Triệu An Nhiên đã xử lý ổn thỏa, lục soát được rất nhiều ảnh chụp lén. Tiếp theo cậu tính toán làm gì?”
"Tôi sẽ tự mình giải quyết."
"Được, mọi người trong công ty không hề hỏi tôi bất kỳ câu nào về cậu. Nhưng mà hợp đồng của cậu sắp hết hạn rồi, trong lòng cậu tự định sẵn một con số đi."
"Được."
Sau khi cúp điện thoại, Lục Dục Chi ngồi trên sô pha, nhắm mắt trầm tư.
Lục Chi chỉ ngủ một lúc lâu, khi cô tỉnh lại trời đã tối muộn.
Gần 8 giờ tối, Lục Dục Chi nghe được tiếng bước chân trên cầu thang. Anh vội vàng mở mắt, đứng dậy đón Lục Chi
"Bảo bảo, có đói bụng không?"
"Ừm."
"Ăn trái cây trước, đồ ăn anh sắp nấu xong rồi."
Lục Dục Chi dắt Lục Chi ngồi xuống sô pha, anh cầm dao gọt vỏ táo, sau đó đưa quả tóc nguyên vẹn đã gọt vỏ cho Lục Chi.
Miệng nhỏ của Lục Chi cắn một miếng, nước táo chảy ra khóe môi cô, cô vươn đầu lưỡi l//i//ế//m đi.
Lục Dục Chi nhìn hình ảnh này thì hai mắt đỏ ngầu, anh cúi người hôn cô, ngăn cản động tác của cô.
Đầu lưỡi Lục Dục Chi l//i//ế//m hết vết nước bên khóe môi Lục Chi. Vị ngọt thanh nhanh chóng biến mất.
Lục Dục Chi cảm thấy nếm không đủ, đầu lưỡi anh được nước lấn tới, xâm nhập vào trong miệng của Lục Chi.
Miếng táo còn chưa được Lục Chi nhai nuốt hết, nó còn lưu lại trong miệng cô. Đầu lưỡi Lục Dục Chi chuyển động, anh cuốn lấy miếng táo và nước bọt của hai người sang miệng mình và nuốt xuống.
Lục Dục Chi đoạt đi miếng táo còn chưa đủ, đầu lưỡi anh tiếp tục khi dễ chiếc lưỡi thơm mềm của Lục Chi, một hai lôi kéo nó cùng nhảy múa.
Cả hai hôn mãi cho đến khi Lục Chi liên tục thở gấp để lấy hơi, cô hơi mất sức, suýt nữa đánh rơi quả táo đang cầm trong tay.
"Thật ngọt!"
Vị ngọt đã xoa dịu tâm trạng Lục Dục Chi. Giọng nói của anh nhiễm âm sắc tình dục, anh cảm nhận được cơ thể Lục Chi hơi run.
Cũng không biết Lục Dục Chi nói đến vị táo, hay là cái gì khác.
"Anh đói à, quả này cho anh ăn." Lục Chi giả vờ không hiểu ý tứ của Lục Dục Chi. Cô đưa quả táo trong tay đến bên môi người đàn ông.
"Anh chỉ muốn ăn bảo bảo." Lục Dục Chi nhỏ giọng nói ở bên tai Lục Chi. Anh cắn một miếng táo rồi đút vào trong miệng cô.
Anh nhin cô muốn nhả nhưng không thể nhả, muốn nuốt xuống nhưng lại xấu hổ.
Trái tim Lục Dục Chi vui vẻ hơn. Anh nở nụ cười rồi hôn trán Lục Chi. Sau đó anh đứng dậy chuẩn bị bữa tối tình yêu.
--------------------------------------------------