Quy Tắc Chuyến Phiêu Lưu: Xin Đừng Phải Lòng Đồng Đội – Chương 1: Mộng mị triền miên
Quy Tắc Chuyến Phiêu Lưu: Xin Đừng Phải Lòng Đồng Đội
Một tiếng hét bất ngờ xé toạc không gian tĩnh mịch bên trong tấm lều vải.
Choàng tỉnh sau một giấc mộng kỳ lạ, El bật ngửa người ngồi dậy, lồng ngực phập phồng liên hồi còn mồ hôi lạnh rịn ra đầm đìa khắp cơ thể, tựa như anh vừa ngụp lặn dưới dòng nước lạnh buốt. Chàng trai ngây người ngồi đó, chớp chớp đôi mi để thích nghi với thứ ánh sáng ban mai lọt qua khe lều, vẽ nên những vệt sáng mờ ảo nhảy múa trước tầm mắt.
Phải mất một lúc lâu, nhịp đập cuồng dồn trong lồng ngực mới dần chậm lại, trở về mức ổn định.
Anh chậm rãi giơ tay, tự cấu mạnh vào má mình một cái—đau điếng.
Lúc này, anh mới bàng hoàng nhận ra toàn bộ những chuyện vừa diễn ra chỉ là một giấc mơ hoang đường.
El vưa đưa tay dụi dôi mắt nhức mỏi, vừa thở hắt ra. Khi ý thức dần quay trở lại, dư âm quỷ quái của cơn mộng mị kia chẳng hề tiêu tan theo ánh sáng ngày mới. Trái lại, chúng giống như những đóm than hồng âm ỉ dưới lớp tro tàn, bất ngờ bùng cháy dữ dội trong tâm trí, khiến gương mặt góc cạnh của anh một lần nữa nhăn nhó lại vì khó chịu.
—Thật là một giấc mơ tồi tệ.
Anh hít sâu một hơi rồi trút ra mạnh mẽ, đoạn cúi gập người, vùi sâu khuôn mặt vào đôi lòng bàn tay rộng lớn.
Quả thực là một cơn ác mộng kinh hoàng.
Là chiến binh tiên phong gánh vác vị trí cốt lõi trong đội ba người, việc đứng ở tuyến đầu đón nhận mũi nhọn và che chắn hiểm nguy cho đồng đội vốn là thiên chức tự nhiên của anh. Bản năng bảo vệ hai kẻ phía sau đã sớm hòa lẫn vào huyết quản, trở thành một phần xương tủy.
Thế nhưng, chẳng hiểu dạo gần đây là do bản thân quá lao lực hay thần kinh có vấn đề, mà mọi thứ lại trở nên lệch lạc.
Suốt từ tuần trước đến nay, anh liên tục lặp lại những giấc mộng xuân mang màu sắc nhạy cảm đến khó tả với chính hai người đồng đội của mình.
Mơ tưởng đồi bại thì thôi đi.
Nếu đối tượng là đồng đội, coi như anh xui xẻo đi.
Chuyện nam nhân với nhau trong thời buổi này cũng chẳng phải vấn đề quá lớn lao.
Nhưng vấn đề mấu chốt nằm ở chỗ—
Tại sao trong giấc mộng ấy, kẻ bị dồn vào chân tường, hoàn toàn rơi vào thế yếu không lối thoát lại chính là anh?
Rõ ràng anh là một tên Orc cao lớn oai phong, sở hữu thể hình vượt trội cùng lợi thế chủng tộc áp đảo, lẽ ra phải là người chiếm thế thượng phong chứ? Thông thường, anh mới là chiếc khiên vững chắc che chở cho hai sinh vật nhỏ bé phía sau, thế mà trong giấc mơ, mọi trật tự lại đảo lộn hoàn toàn; anh bị chúng đè bẹp đến mức chẳng thể cựa quậy nổi người. Dù có vắt óc suy nghĩ thế nào đi nữa, anh cũng tài nào hiểu nổi—
"À..."
Một tiếng r//ê//n rỉ nghẹn ngào, chẳng rõ ý nghĩa thốt ra từ cổ họng El khi đôi bàn tay anh siết chặt lấy mái tóc trong tuyệt vọng, hòng bứt tung và xóa sạch thứ hình ảnh hoang đường đó ra khỏi đại não.
Khổ nỗi, càng cố vùng vẫy quên đi, từng chi tiết sống động trong giấc mơ lại càng hiện lên mồn một.
Anh bực bội tặc lưỡi, ngả phắt người ngã ngửa lên tấm túi ngủ, trừng trừng nhìn chằm chằm lớp vải lều căng phồng phía trên.
...Chắc chắn là do dạo này mình lao lực quá độ rồi.
Không còn nghi ngờ gì nữa, chỉ có thể là lý do đó.
Đó là chiếc phao cứu sinh duy nhất để anh tự huyễn hoặc và xoa dịu chính mình.
Đúng lúc ấy, cửa lều bỗng đột ngột bị vén phắt lên, một bóng người quen thuộc từ bên ngoài bước thẳng vào trong.
"Sazar?" Bị ánh nắng sớm chiếu thốc từ sau lưng, El nheo mắt nhìn không rõ biểu cảm của đối phương, chỉ có thể lờ mờ nhận diện qua khung dáng cao gầy quen thuộc.
Nhưng khi vừa định thần nhận ra đó là ai, anh chợt sực nhớ ra hình như đã đến giờ đổi ca trực.
Là một sinh vật thuộc tộc ma cà rồng, khoảng thời gian hoạt động đỉnh cao của Sazar luôn bắt đầu từ lúc hoàng hôn cho đến khi bình minh ló dạng; thế nên hầu hết công việc canh gác đêm khuya của cả nhóm đều do một tay hắn đảm nhiệm. Cứ mỗi độ sáng sớm, khi mặt trời mọc cũng là lúc hắn lui về nghỉ ngơi, nhường chỗ cho El cùng đồng đội còn lại thu dọn lều trại.
Thế nhưng, rõ ràng phía bên kia cũng có lều riêng của mình, cớ sao giờ này lại mò sang đây? Trừ phi đã xảy ra biến cố khẩn cấp nào đó—
"Đã có chuyện gì xảy ra vậy?" Ý thức được những mối nguy hiểm tiềm ẩn, sự cảnh giác trong lòng El lập tức được đẩy lên mức cao nhất.
Tuy nhiên, Sazar chẳng hề cất lời đáp lại, chỉ loạng choạng bước từng bước nặng nề về phía anh. Dáng đi xiêu vẹo của hắn chao đảo như thể sắp ngã quỵ bất cứ lúc nào.
Bản năng trỗi dậy, El theo phản xạ vươn tay định chồm lên đỡ lấy đối phương, nhưng đoạn ký ức từ giấc mơ quái dị vừa rồi lại chợt lóe lên trong đầu—
Một cảm giác ngượng ngùng quái lạ bỗng khựng lại hành động của anh, khiến El chết trân tại chỗ, chỉ đành ú ớ cất giọng gọi tên Sazar thêm lần nữa với vẻ ngập ngừng: "Này, này, cậu đang giở trò gì thế—"
Ngay khoảnh khắc tiếp theo, người nọ đổ nhào về phía trước.
Với tố chất phản xạ nhanh nhạy bén rễ trong dòng máu Orc, cơ thể El tự động hành động, vội vã vươn tay đỡ trọn lấy Sazar trước khi hắn ngãập mặt xuống đất.
"Này, rốt cuộc là có chuyện gì thế này?" Đỡ lấy cơ thể mềm nhũn của đồng đội trong ngực, El lúc này mới bàng hoàng nhận ra tình trạng tồi tệ của đối phương. Sazar hoàn toàn bất tỉnh nhân sự, làn da vốn dĩ trắng xanh nay lại tái nhợt như một cỗ thi thể lâu năm. Nếu không nhờ hơi thở mỏng manh phả ra từ lồng ngực, có lẽ anh đã tưởng mình đang ôm một khối băng lạnh ngắt.
Lòng El chùng xuống nặng trịch. Anh vừa há miệng định hỏi nguyên do, thì một giọng nói khàn đặc, yếu ớt tựa tiếng r//ê//n rỉ vang lên sát bên tai:
"Tôi... đói quá..."
"Hả? Đói thế cơ à? Khoan đã, chẳng lẽ tối qua cậu chưa ăn gì sao?" El sững người.
Lẽ ra bọn họ phải luôn phần riêng phần máu tươi ngon nhất cho Sazar chứ. Mới cách đây mấy hôm, nhóm vừa săn được một con trăn khổng lồ hai đầu; lượng máu dự trữ của nó rõ ràng vẫn còn dư dã vô cùng—sao có chuyện cạn kiệt nhanh thế được?
"...Chỉ thế thôi."
"Chỉ thế thôi là thế nào? Đợi đã, ý cậu là sao? Cậu đã nốc sạch cả lượng dự trữ cho ba ngày rồi cơ à? Hay là—"
Chưa để El kịp tuôn hết chuỗi thắc mắc, bàn tay lạnh ngắt của Sazar bỗng siết chặt lấy cánh tay anh với một lực mạnh đến kinh hoàng, khiến anh quên bẵng mất mình định nói gì tiếp theo.
Ngước đôi mắt lên nhìn thẳng vào đối phương, anh chết lặng nhận ra sắc xanh băng giá thường ngày trong tròng mắt Sazar nay đã biến thành một màu đỏ ngầu rợn người, chăm chú dán chặt vào anh hệt như dã thú đói khát đang chằm chằm nhìn con mồi.
Dẫu bản thân không phải là ma cà rồng, nhưng từng ấy năm lăn lộn chiến trường đủ để El thừa hiểu dụng ý của kẻ kia lúc này.
Chớp nhoáng trong tích tắc, Sazar như mất hết lý trí vì cơn đói cắn xé, nhe bộ nanh sắc nhọn lao bổ thẳng về phía cổ anh.
El phản ứng cực kỳ nhanh nhợn, vội vàng dùng một tay chặn ngang cổ đối phương, cố gắng giữ khoảng cách an toàn. Sức lực của Sazar lúc này mạnh mẽ một cách bất thường, rõ ràng cơn cuồng phong của sự đói khát đã nuốt chửng toàn bộ ý thức của hắn—chứ nếu ở trạng thái tỉnh táo, với lòng tự tôn ngút trời của mình, Sazar đời nào chịu hạ mình làm ra hành vi thiếu kiềm chế đến thế.
Không chút chần chừ, El quyết đoán dùng tay còn lại tóm lấy huyệt đạo của đối thủ, bàn tay kia nhanh như cắt với lấy con dao nhỏ giắt ở đầu giường, dứt khoát rạch một đường lên cổ tay mình rồi hướng miệng bát nước gần đó hứng lấy dòng máu đỏ tươi đang rỉ ra.
"Này, mau uống đi." Anh đưa chiếc bát sẫm màu đến bên môi Sazar, đồng thời lỏng tay buông lỏng thế kìm kẹp. Theo bản năng sinh tồn, Sazar lập tức chồm tới, cúi đầu ngấu nghiến uống lấy dòng máu ấm nóng.
Chứng kiến cảnh tượng kẻ kia uống đến quên cả trời đất, sắc đỏ điên cuồng trong đôi mắt hắn cũng dần nhạt bớt, lúc này El mới thực sự thở phào nhẹ nhõm và buông hẳn tay ra.
"Tỉnh lại chưa hả?" El cầm chiếc bát cạn không, khua khua trước mặt Sazar.
Sazar chớp mắt mấy cái, đôi mày khẽ nhíu lại, hiển nhiên vẫn chưa hoàn hồn về những gì vừa xảy ra: "Tôi... sao tôi lại..."
"Cậu quên béng chuyện ăn tối, rồi suýt nữa thì tẩu hỏa nhập ma vì đói đấy," El nhàn nhạt giải thích.
"Máu của anh sao?"
"Ừ, chuyện nhỏ thôi mà. Thể chất tộc Orc hồi phục nhanh lắm, vết thương cỏn con này chớp mắt là liền da thôi." El hờ hững nhún vai; quả nhiên vết rạch trên cổ tay anh lúc này đã ngừng hẳn rỉ máu, chẳng có vẻ gì là ảnh hưởng lớn.
Anh vừa định bụng đợi lát nữa sẽ tìm hộp cứu thương qua quýt băng bó lại, thì một luồng khí lạnh đột ngột áp sát vào vết thương.
"Cái này không cần phiền cậu đâu, nó tự—" Lời từ chối còn nghẹn lại trong cổ họng, El đã cảm nhận một luồng nhiệt nóng rực kèm theo cảm giác ngứa ngáy chạy dọc từ miệng vết thương lan ra.
"Quà đáp lễ cho bữa sáng."
Giọng điệu lạnh lùng của Sazar cất lên, cắt ngang câu nói của anh.
Dù ngoài miệng nói thế, nhưng thái độ của hắn rõ ràng ngầm khẳng định: "Thầy thuốc của đội đang ngồi ngay trước mặt anh đây, đừng có mà mơ tưởng đến chuyện tự lành vết thương vớ vẩn ấy."
El bất đắc dĩ thở dài thườn thượt, đành mặc kệ cơn tê ngứa do năng lực chữa trị mang lại, rồi tiện miệng hỏi: "Lượng máu của chúng ta thực sự cạn kiệt đến mức đó rồi sao?"
Sazar dường như điếc đặc, chẳng buồn lọt tai lấy một câu, cúi gằm mặt im thin thít.
"Này, Sazar—"
"Được rồi đấy."
El cúi đầu nhìn xuống cổ tay mình, nơi miệng vết thương vừa rạch ra ban nãy giờ đây đã biến mất không một dấu vết, nhẵn nhụi đến mức khó tin như thể chưa từng tổn hại. Anh vừa há miệng định nói lời cảm ơn thì Sazar đã ngắt lời: "Tôi cần nghỉ ngơi."
Dứt câu, tên này ngã phịch xuống chiếc túi ngủ của El, nhắm nghi mắt chìm sâu vào giấc ngủ say nồng chẳng màng thế sự.
"Này!" El trừng mắt nhìn đống chăn gối đang bao bọc lấy kẻ vô lại kia, chỉ biết bất lực đưa tay dụi trán.
Nghĩ đến việc đối phương vừa nhọc công chữa thương cho mình, anh đành nén giận, tặc lưỡi bỏ qua và để mặc Sazar chiếm đoạt chỗ ngủ, thầm lầm bầm trong bụng—Đúng là cái đồ oan gia ngõ hẹp này.