Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Trọng sinh làm chó, làm sao để yêu đương với chủ nhân đây? – Chương 5: Suýt chút nữa thì hồn phi phách tán (2)

Trọng sinh làm chó, làm sao để yêu đương với chủ nhân đây?

Tác giả: muối
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Hắc Vô Thường không nói, nhưng ánh mắt đã khóa chặt vào tòa tháp, không dám lơi lỏng nửa phần.

Tạ Lục Uyên nhìn thẳng vào toà tháp, ánh mắt hắn rất tĩnh, không có sợ hãi, cũng không có do dự.

Hắn hiểu rõ đây là cái gì, là nơi hắn dùng cả sinh mạng để có được, nhưng cũng hiểu rõ bước vào đó… nghĩa là gì. Nhưng hắn không dừng lại được nữa, hắn bước tới từng bước. Cho đến khi đứng trước chân tháp, nơi không gian đã bắt đầu vặn xoắn mạnh hơn, từng luồng lực vô hình quét qua, như muốn kiểm tra, như muốn cản lại. Tạ Lục Uyên lập tức bước vào.

Khoảnh khắc thân ảnh hắn chạm vào tầng thứ nhất của tòa tháp, toàn bộ cấu trúc lập tức chấn động. Ánh sáng bùng lên, các tầng không gian xoay nhanh hơn, những cảnh tượng bên trong vỡ ra rồi tái hợp liên tục, như một cỗ máy khổng lồ vừa được kích hoạt.

Bên ngoài.

Ngay khi thân ảnh Tạ Lục Uyên hoàn toàn bị tòa tháp nuốt vào, Hắc Vô Thường đột ngột biến sắc.

“Không đúng.” Giọng hắn trầm xuống.

Bạch Vô Thường đang giữ trận pháp cũng khựng lại trong một thoáng, ánh mắt lập tức quét qua từng tầng của tòa tháp, từ trên xuống dưới, rồi dừng lại ở đáy tháp.

Ở nơi sâu nhất còn tồn tại một tầng rất mỏng, gần như trong suốt. Nếu không nhìn kỹ, thậm chí sẽ tưởng nó không tồn tại. Nhưng chính nó… lại không chuyển động. Không hòa vào nhịp xoay của toàn bộ tòa tháp. Giống như một điểm c.h.ế.t.

Bạch Vô Thường sắc mặt lập tức thay đổi: “Còn một tầng chưa mở!”

Hắc Vô Thường siết chặt tay, âm khí quanh hắn bỗng chấn động dữ dội.

“Là tầng cuối.”

Giọng hắn rất thấp. Nhưng đủ để khiến không khí xung quanh lạnh đi vài phần. Nếu tầng cuối không mở toàn bộ tòa tháp sẽ không hoàn chỉnh. Mà một trận pháp trọng sinh không hoàn chỉnh… không phải đưa người trọng sinh trở lại. Mà là đem người ở trong phong ấn xé nát. Dù chỉ là hồn thể, cũng sẽ bị hồn phi phách tán.

“C.h.ế.t tiệt.” Bạch Vô Thường gần như bật ra.

Không còn thời gian để suy nghĩ. Không còn cách nào khác.

“Cưỡng chế mở!” hắn quát.

Hai người đồng thời tăng lực.

Không còn là điều khiển cẩn thận nữa, mà là trực tiếp ép toàn bộ linh lực vào tầng cuối cùng. Âm khí bị kéo căng, xoắn lại, phát ra những âm thanh chói tai, như có thứ gì đó đang bị bẻ cong vượt quá giới hạn.

Tòa tháp rung chuyển dữ dội. Các tầng không gian bắt đầu lệch nhịp, va vào nhau, phát ra những tiếng nứt nhỏ. Nếu không mở kịp, Tạ Lục Uyên bên trong sẽ không chịu nổi.

Bên trong không gian trọng sinh, Tạ Lục Uyên vừa đặt chân vào đã lập tức nhận ra có điều gì đó không ổn.

Không gian nơi đây không hề mang cảm giác dẫn dắt hay chuyển dịch như hắn từng hình dung, mà ngay từ khoảnh khắc đầu tiên đã bộc lộ một sự hỗn loạn đến cực đoan. Các tầng không gian chồng lên nhau một cách sai lệch, va chạm rồi tách rời, giống như vô số mặt gương bị đập vỡ rồi ghép lại một cách miễn cưỡng. Những dòng lực vô hình luân phiên kéo giật theo những hướng hoàn toàn khác nhau, đan xen, chồng chéo, không hề có quy luật, tất cả cùng lúc tác động lên hồn thể của hắn, như muốn bóc tách từng phần một ra khỏi tổng thể.

Không có phương hướng để xác định, cũng không tồn tại bất kỳ điểm tựa nào có thể bám vào. Xung quanh hắn chỉ là một trường lực liên tục biến động, mỗi một khắc đều thay đổi cấu trúc, mỗi một lần d.a.o động đều mang theo lực xé rách đủ để nghiền nát bất kỳ tồn tại nào không đủ vững.

Tạ Lục Uyên dừng lại trong một sát na cực ngắn. Chỉ đủ để nhận ra bản chất của nơi này. Chỉ đủ để hiểu rằng trận pháp chưa được giải khai hoàn chỉnh.

Ý niệm vừa hình thành, hắn đã không còn do dự thêm nữa. Linh lực trong cơ thể lập tức bị hắn điều động đến cực hạn, không phải tản ra bên ngoài để đối kháng, mà bị ép ngược vào trong, từng tầng từng tầng siết chặt lại quanh hồn thể, tạo thành một lớp bảo hộ gần như tuyệt đối. Ánh sáng mờ nhạt bao quanh hắn rung lên dữ dội, chống đỡ trước những dòng lực đang liên tục ép tới từ mọi phía.

Nhưng sự ổn định chỉ tồn tại trong khoảnh khắc.

Không gian xung quanh không ngừng biến dạng, các tầng chồng chéo thay đổi vị trí với tốc độ khó có thể nắm bắt. Một luồng lực vừa kéo hắn về phía trước thì ngay sau đó đã có một dòng khác giật ngược lại, bên trái sụp xuống thành một khoảng trống tối đen nuốt chửng mọi thứ, bên phải lại đột ngột mở ra một tầng không gian mới, như một cái miệng vô hình chờ sẵn để c.ắ.n xé.

Mọi thứ đều diễn ra đồng thời. Nhanh đến mức không cho phép bất kỳ sai sót nào. Nếu phản ứng chậm dù chỉ một nhịp, hồn thể của hắn sẽ lập tức bị kéo lệch, rồi từ đó bị xé rời từng mảnh trong dòng hỗn loạn không có điểm dừng này.

Tạ Lục Uyên không lựa chọn đối kháng từng lực một. Hắn cũng không cố gắng phá vỡ cấu trúc của không gian xung quanh. Trong trạng thái tưởng chừng như bị ép đến cực hạn, hắn lại dần dần thả lỏng. Không phải buông xuôi, mà là điều chỉnh.

Hắn thả hồn thể trôi theo dòng biến động, thuận theo quỹ đạo của những lực kéo đang chồng chéo, đồng thời giữ chặt trung tâm ý thức, không để bản thân bị phân tán. Giống như đứng giữa một dòng xoáy khổng lồ, hắn không cưỡng lại dòng chảy, nhưng lại nắm được nhịp vận hành của nó, từ đó giữ vững vị trí của mình trong hỗn loạn.

Áp lực vẫn tăng. Lớp bảo hộ quanh hắn bắt đầu xuất hiện những vết rạn rất nhỏ, ban đầu chỉ là những đường nứt mảnh như tơ, nhưng theo thời gian dần lan rộng ra, kéo dài như mạng nhện.

Tạ Lục Uyên không hề d.a.o động. Ánh mắt hắn vẫn bình tĩnh như cũ, tập trung đến mức gần như cắt đứt hoàn toàn mọi cảm nhận không cần thiết. Trong trạng thái đó, mọi thứ xung quanh dần trở nên rõ ràng hơn, từng chuyển động nhỏ trong hỗn loạn cũng bắt đầu lộ ra quy luật riêng của nó.

Rồi hắn nhìn thấy giữa vô số vết nứt chớp nhoáng rồi biến mất, có một khe hở tồn tại lâu hơn bình thường. Rất nhỏ. Nhưng ổn định. Nó không bị cuốn đi ngay, cũng không hòa vào dòng biến động xung quanh, giống như có một lực nào đó từ bên ngoài đang cố định nó lại, cưỡng ép giữ nguyên hình dạng trong dòng chảy hỗn loạn.

Chỉ cần nhìn một lần, Tạ Lục Uyên đã hiểu. Đó là dấu vết của lực ngoại lai. Là Hắc Vô Thường và Bạch Vô Thường. Họ đang cưỡng chế mở cho hắn một lối thoát.

Ngay khi nhận ra điều đó, Tạ Lục Uyên lập tức hành động. Hồn thể hắn co lại trong một sát na, rồi bộc phát, hóa thành một đạo lưu quang sắc lạnh, lao thẳng về phía khe hở đó.

Khoảnh khắc hắn di chuyển, toàn bộ không gian như nhận ra sự thay đổi. Những dòng lực vốn chồng chéo lập tức siết lại. Không còn phân tán. Không còn hỗn loạn vô hướng. Mà đồng loạt dồn về một điểm, chính là hắn.

Áp lực tăng vọt.

Lực xé rách không còn là những tác động rời rạc nữa, mà hợp lại thành một dòng ép khổng lồ, từ bốn phương tám hướng nghiền xuống, như muốn phá hủy hoàn toàn hồn thể đang cố thoát khỏi sự kiểm soát.

Lớp bảo hộ vỡ ra từng mảng.

Những vết nứt lan rộng, ánh sáng quanh hắn chớp tắt dữ dội, rồi sụp xuống từng phần. Lực xé rách trực tiếp cắt vào hồn thể, cảm giác đau đớn lan ra, sâu đến tận cốt lõi ý thức, đủ để khiến bất kỳ tồn tại nào khác sụp đổ ngay lập tức.

Nhưng Tạ Lục Uyên không dừng cũng không lùi.

Hắn giữ nguyên quỹ đạo, giữ nguyên tốc độ, toàn bộ linh lực còn lại bị hắn ép đến cực hạn, dồn hết vào một điểm duy nhất, tiến lên phía trước.

Khoảng cách từng chút một bị rút ngắn. Khe hở trước mắt dần rõ ràng hơn. Ánh sáng từ bên ngoài len vào, yếu ớt nhưng kiên định, như một sợi chỉ mỏng manh kéo dài giữa hai thế giới hoàn toàn tách biệt.

Tạ Lục Uyên không còn giữ lại bất kỳ thứ gì.

Linh lực, ý thức, toàn bộ sức mạnh hắn có, tất cả đều được dồn vào bước cuối cùng ấy. Trong khoảnh khắc khoảng cách gần như bằng không, hắn ép hồn thể vượt qua giới hạn chịu đựng, lao thẳng vào khe hở đang bị xé mở kia không hề do dự.

--------------------------------------------------

Chương trước
Chương sau

Truyện hợp gu để đọc tiếp

Danh sách sẽ được tải khi bạn cuộn tới khu vực này để giữ trang đọc chương nhẹ và ổn định hơn.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1: Ta muốn đuổi theo y để nói lời xin lỗi (1)
Chương 2: Ta muốn đuổi theo y để nói lời xin lỗi (2)
Chương 3: Lục điện hạ không cần mặt mũi sao?
Chương 4: Suýt chút nữa thì hồn phi phách tán (1)
Chương 5: Suýt chút nữa thì hồn phi phách tán (2)
Chương 6: Pha trọng sinh đi vào lòng đất (1)
Chương 7: Pha trọng sinh đi vào lòng đất (2)
Chương 8: Ta là ai, hắn là ai?
Chương 9: Cố Trường An
Chương 10: Chủ nhân của ta, có việc cho ngươi rồi (1)
Chương 11: Chủ nhân của ta, có việc cho ngươi rồi (2)
Chương 12: Lần đầu tiên chúng ta gặp gỡ như vậy (1)
Chương 13: Lần đầu tiên chúng ta gặp gỡ như vậy (2)
Chương 14: Ai sẽ là người phải hối hận?
Chương 15: Chó nhỏ này từ đâu tới?
Chương 16: Tạ công tử hôm nay rất kỳ lạ
Chương 17: Tiểu Bạch Ngọc lỡ lời rồi
Chương 18: Đêm định mệnh (1)
Chương 19: Đêm định mệnh (2)
Chương 20: AAA! Ninh vương điện hạ muốn làm gì?
Chương 21: Vết sẹo cũ
Chương 22: Tại sao lại đối xử tốt với ta
Chương 23: Những vết thương này đều do ta mà ra
Chương 24: Đã từng có một Tạ Lục Uyên khốn nạn như thế
Chương 25: Cuộc sống đủ đầy
Chương 26: Ngày tháng bình yên
Chương 27: Là do Thẩm Dịch Chi tặng cho Tạ Lục Uyên
Chương 28: Bạch nguyệt quang kiếp trước của ta
Chương 29: Sai lầm không thể vãn hồi
Chương 30: Gặp lại Hắc Bạch vô thường
Chương 31: Ai phản bội y?
Chương 32: Chó săn đã tìm tới cửa
Chương 33: Cuộc chiến không cân sức
Chương 34: Chút tiểu xảo nhỏ mà thôi
Chương 35: Quỷ sai câu hồn
Chương 36: Kiếp sau làm sao tìm được hai người
Chương 37: Đã từng biết nhiều như vậy chỉ là không để tâm
Chương 38: Thuận nước đẩy thuyền
Chương 39: Cuộc sống vợ chồng son
Chương 40: Lưỡng bại câu thương
Chương 41: Chuyện gì không biết thì làm theo bản năng
Chương 42: Tái kiến Ninh Vương điện hạ
Chương 43: Lợi kiếm của hắn trong kiếp trước
Chương 44: Bạch nguyệt quang đã thành người qua đường
Chương 45: Ta nói được sẽ làm được
Chương 46: Thanh Hư Kiếm Phách
Chương 47: Nợ một ân tình
Chương 48: Liều mạng chỉ để đổi lại sự nghi ngờ
Chương 49: Công sức đổ sông đổ bể
Chương 50: Huyền âm cốc
Chương 51: Sự thật kiếp trước bị y phát hiện ra như vậy
Chương 52: Hai người trông thật xứng đôi
Chương 53: Đại hội võ lâm
Chương 54: Nhất chiến định thiên hạ
Chương 55: Là ta có lỗi với Cố Trường An trước
Chương 56: Ta có thất thế vị trí vẫn cao hơn ngươi
Chương 57: Nhân sinh như mộng
Chương 58: Chỉ bằng một bát cháo ta biết hắn đã trở về
Chương 59: Ân đoạn nghĩa tuyệt rồi sao?
Chương 60: Cố Trường An là đang ghen sao?
Chương 61: Không thích là không thích
Chương 62: Ta không muốn, đừng lại gần
Chương 63: Trong lòng y ta vẫn có một vị trí đặc biệt
Chương 64: Âm La Vực
Chương 65: Sự kỳ dị ở thôn Vân Lai
Chương 66: Vào thì dễ ra thì khó

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng: 0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%): 0 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Trọng sinh làm chó, làm sao để yêu đương với chủ nhân đây?
Chương 5: Suýt chút nữa thì hồn phi phách tán (2)

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 5: Suýt chút nữa thì hồn phi phách tán (2)
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...