Hệ Thống Nhận Nhầm Là Nữ Thần – Chương 3
Hệ Thống Nhận Nhầm Là Nữ Thần
Chỉ với mấy thủ thuật đơn giản như vậy.
Mỗi lần đăng tuyển đội, bọn họ đều có thể tìm được vài người chơi cực mạnh, kiểu đại thần đi rừng.
Tuy cũng có một số người vì Ôn Hòa không thể bật mic, chỉ có thể gõ chữ nên rời đội.
Nhưng càng nhiều đại thần đi rừng vẫn ở lại kéo bọn họ thắng như bay.
Thế là...
Mấy tên trong ký túc xá, từng người một đều đã được kéo lên mức Vinh Quang cả rồi.
Bây giờ chỉ còn Chu Vĩ Quang là chưa lên được.
Cậu ta sốt ruột lắm.
Chỉ có thể trông mong chờ Ôn Hòa sạc điện thoại.
Một lúc sau.
Cảm thấy cũng gần đủ rồi.
Ôn Hòa mới gọi một tiếng: “Được rồi, vào đi.”
“Lên acc!”
Hai người bạn cùng phòng còn lại cũng lập tức tiến vào trạng thái chiến đấu, trong chốc lát, ba tiếng thông báo trò chơi vang vọng khắp phòng ký túc.
Mùa hè, điều hòa, trò chơi.
Không còn gì sung sướng hơn khi ba thứ này tụ lại với nhau.
Ôn Hòa vẫn như mọi khi vào sảnh game.
Đăng bài tuyển đội.
Chỉ có điều.
Lần này.
Khóe môi cậu cong lên thành một nụ cười rất đẹp.
Rồi trực tiếp nhấn giữ nút thoại: “Ha lô ha lô có anh nào chơi đi rừng giỏi kéo bọn em bay được không ạ?”
Bạn cùng phòng: !!!
Nghe giọng bé gái lanh lảnh tinh nghịch ấy vang lên bên tai.
Mấy người trong phòng đều ngây ra.
Hoàng Hạo còn “bộp” một tiếng làm rơi cả điện thoại xuống đất.
Ôn Hòa chớp chớp mắt đầy vô tội: “Nhìn tôi làm gì, đây là giả giọng tôi mới học đấy, thế nào?”
“Trời đất, đỉnh thật!!!”
Trong ký túc xá vang lên một tiếng hét đầy phấn khích.
Hai người còn lại cũng hoàn hồn.
Môi Đổng Tử Hào còn run run: “Vậy sau này bọn tôi nên gọi cậu là anh hay là chị đây?”
“Gọi bố đi!”
Ôn Hòa trợn trắng mắt.
Ai ngờ tên kia không hề chần chừ.
“Vâng ạ, bố!”
“Cha nuôi! Sau này cậu chính là mật mã lên hạng của tôi đó!!”
Trong mắt Chu Vĩ Quang gần như phát sáng xanh lét.
Như sói nhìn thấy đàn cừu vậy.
Chỉ thiếu nước chảy nước miếng nữa thôi.
Tin tuyển đội vừa được đăng trong sảnh game, quả nhiên rất nhanh đã có một nạn nhân được mời vào đội.
Mọi người lập tức ấn vào trang cá nhân của đối phương, xem có danh hiệu cấp quốc gia và tỉ lệ thành tích đẹp không.
Không ngờ rằng.
Đột nhiên, vị đại thần đi rừng vừa vào đội ấy bật mic.
Dùng chất giọng nam trầm đầy từ tính nói: “Mẹ ơi, có thể nói thêm một câu nữa không?”
Ôn Hòa: “...”
Mấy người bạn cùng phòng: “...”
Trong phút chốc, ngay cả không khí cũng im lặng.
Người này là từ chỗ nào chạy sang vậy?
Mà cũng đúng vào lúc ấy.
Trong đầu Ôn Hòa cũng có động tĩnh, chỉ nghe hệ thống đột nhiên nhắc nhở.
【Đinh! Ký chủ tỏa ra tình mẫu tử, nhận điểm nữ thần +1!】
Ôn Hòa: “...”
Người phụ nữ này tôi làm không hiểu, hay là cậu làm đi
Ôn Hòa, nam, mười tám tuổi.
Cũng không biết có phải cái tên mà gia đình đặt cho cậu quá dịu dàng hay không.
Mà trong suốt mười tám năm trưởng thành.
Cậu hoàn toàn không giống những nam sinh khác.
Lúc nhỏ cậu đã rất đẹp.
Rất tinh xảo.
Nhưng vẫn có thể nhìn ra là con trai, là một cậu bé đáng yêu.
Về sau lên cấp hai, bắt đầu có thay đổi.
Khi mọi người đều bước vào tuổi dậy thì, con trai đã bắt đầu mọc lông chân với đủ thứ lông rồi, thì Ôn Hòa lại chẳng có chút nào.
Thậm chí...
Chân của cậu còn đẹp hơn cả một số bạn nữ, mịn màng mềm mại.
Mùa hè mặc đồng phục, càng trắng đến mức như phát sáng.
Làm không ít bạn nữ cũng phải ghen tị.
Đến khi lên cấp ba.
Vì càng lớn khuôn mặt càng tinh xảo, ngũ quan nổi bật, nhất là đứng giữa mấy nam sinh có đầu hơi to, mặt cậu chỉ bằng một nửa người ta, đúng kiểu mặt nhỏ bằng bàn tay.
Thế nên lại càng trông giống con gái hơn.
Dù chiều cao một mét bảy lăm, cũng đâu có thấp.
Nhưng khung xương và dáng người.
Hoàn toàn là dáng một chị đẹp ngực phẳng.
Đặc biệt là...
Đến lúc này, bố mẹ Ôn Hòa cũng thấy khá thú vị, nói rằng sinh con trai hay con gái cũng vậy, chi bằng cứ coi cậu như con gái mà nuôi.
Thế là cậu bắt đầu để tóc dài.
Sau đó thì xong luôn.
Ngoài một vài đặc điểm cơ thể ra, nhìn cậu chẳng khác gì con gái thật!
Đẹp đến mức khó tin, mày thanh mắt sáng, răng trắng môi hồng, nhất cử nhất động đều mang theo vẻ ngọt ngào.
Ừm... đương nhiên.
Nếu cậu cảm thấy Ôn Hòa giống con gái, muốn so xem “vũ khí” với cậu ai lớn hơn.
Thì cậu chắc chắn cũng sẽ được mở rộng tầm mắt.
...
Ngày hôm sau, sau khi đợt huấn luyện quân sự của sinh viên năm nhất kết thúc.
Cuối cùng cũng đến buổi học chính thức đầu tiên của tân sinh viên.
Tiết đầu lúc tám giờ sáng, Ôn Hòa cùng mấy người bạn cùng phòng ôm bánh bao vừa mua từ nhà ăn, tìm chỗ ngồi ở hàng cuối.
Thật ra cũng có không ít bạn học đang ăn sáng.
Không chỉ riêng bọn họ.
Nên ai cũng ăn rất yên tâm, dù sao giáo viên vẫn chưa tới.
Mà vừa hay hôm nay cũng là lần đầu tiên mọi người gặp nhau sau khi cuối cùng cũng cởi bỏ bộ đồ huấn luyện quân sự.
Trong lớp học náo nhiệt vô cùng.
Không ít người lén lút đánh giá Ôn Hòa đang ngồi cùng đám con trai. Hôm nay cậu mặc một chiếc áo thun rộng rãi sạch sẽ, bên dưới là quần thể thao, mái tóc dài buông trên cổ áo và bờ vai.
Có lẽ vì vừa đi hơi vội.
Nên còn có vài sợi tóc nghịch ngợm rơi xuống bên má.
Lại càng tăng thêm một chút lười biếng quyến rũ cho cậu.
Trông cứ như một cô gái nhà bên vừa ngọt ngào vừa cá tính, từng miếng từng miếng nhỏ ăn bánh, dáng vẻ ăn uống đẹp đến lạ.
Khoảnh khắc này.
Nếu bỏ qua giới tính.
Ôn Hòa thực sự khiến vô số nam sinh có mặt trong lớp rung động!
“Ôn Hòa, ăn xong chưa, để tôi vứt giúp cho.”
“Được, cảm ơn.”
Tối qua được đại thần đi rừng kéo bay điên cuồng, lên mấy sao liền, thái độ của Chu Vĩ Quang với Ôn Hòa bây giờ đúng là chẳng khác gì đối với bố ruột.
Nhiệt tình vô cùng.
Mặc dù...
Tối qua bọn họ cũng đã nghe cả ngày vị đại thần đi rừng kia gọi mẹ...
Còn nghe cả giọng bé gái ngọt đến tận tim của Ôn Hòa.
Nói thật.
Lúc đó bọn họ đều cảm thấy.
Nếu mình là vị đại thần đi rừng kia.
Thì cũng không chịu nổi đâu!
Giọng đó dễ nghe quá mà!!
“Hê hê... hê hê hê...”
Vừa nghĩ tới chuyện này, Hoàng Hạo đã không nhịn được mà nhe răng cười ngốc.
Ôn Hòa nhìn cậu ta với vẻ kỳ quái, hơi nhướng mày.
Nhưng cậu đâu biết rằng.
Biểu cảm nhỏ này lại càng sinh động đáng yêu hơn.
Đến cả Đổng Tử Hào cũng vội che mắt lại, trong lòng niệm thầm: Cậu ấy là nam! Là anh em! Là huynh đệ!
“Phù...”
Cuối cùng cũng đè xuống được chút cảm xúc không nên có trong lòng.
Mà đúng lúc đó, giáo viên cũng tới.
Đặt cặp xuống.
Bật thiết bị đa phương tiện trong lớp học.
“Bây giờ điểm danh nhé.”
Không có lời thừa gì cả, trực tiếp bắt đầu luôn.
“Bạch Giai Giai... có!”