Trọng sinh làm chó, làm sao để yêu đương với chủ nhân đây? – Chương 8: Ta là ai, hắn là ai?
Trọng sinh làm chó, làm sao để yêu đương với chủ nhân đây?
Tạ Lục Uyên đứng giữa phòng, sau cơn phát điên ngắn ngủi vừa rồi, hô hấp dần dần ổn định lại, ánh mắt cũng từ hỗn loạn chuyển sang trầm xuống, như thể chỉ trong một khoảng thời gian cực ngắn, hắn đã cưỡng ép bản thân quay về trạng thái tỉnh táo vốn có, bởi vì dù có phát điên đến đâu, thực tại vẫn ở đó, không biến mất, mà hắn thì không phải loại người sẽ để bản thân chìm trong hoảng loạn quá lâu.
Hắn cúi đầu nhìn lại chính mình một lần nữa, thân lông trắng, bốn chân, móng vuốt nhỏ, tất cả đều rõ ràng đến mức không thể phủ nhận, mà càng rõ ràng, trong lòng hắn lại càng lạnh xuống, bởi vì hắn là chó. Vậy kẻ đang nằm trên giường kia là ai?
—
Ý niệm vừa chuyển, ánh mắt hắn lập tức dời sang phía giường.
Tạ Lục Uyên—“kia”—vẫn đang ngủ.
Không chỉ ngủ. Mà là ngủ đến không còn chút hình tượng nào.
Một chân vắt ngang, chăn bị đạp xuống đất, tóc rối tung, miệng còn hơi hé ra, thậm chí… còn có dấu hiệu muốn chảy nước miếng.
“… ”
Tạ Lục Uyên đứng dưới đất, lặng lẽ nhìn.
Một giây.
Hai giây.
Hắn quay đầu đi. Không muốn nhìn thêm một khắc.
Nếu không phải tình huống hiện tại quá mức quỷ dị, hắn thật sự sẽ hoài nghi, người trên giường kia có phải là mình hay không. Nhưng khí tức thì không sai. Thân thể đó, chính là hắn. Không lệch một chút nào.
Vậy vấn đề là:
Ai đang ở trong thân xác của hắn?
Tạ Lục Uyên không tiếp tục suy đoán vô ích, hiện tại hắn không thể nhận ra. Sau này có nhiều dịp ở cùng, hắn chắc chắn sẽ biết được sự thật. Mà bây giờ còn có một việc quan trọng hơn, chính là thời gian.
Nếu hắn đã trở lại, vậy hiện tại là khi nào?
Trước hay sau sự kiện kia?
Còn kịp hay không?
Hắn lập tức quay đầu, bắt đầu lục tung căn nhà. Bàn. Ghế. Tủ. Ngăn kéo. Góc tường.
Thậm chí cả những nơi trước kia hắn từng giấu đồ.
Tất cả đều không có, không có bất kỳ dấu vết nào ghi lại thời gian. Không lịch. Không thư từ. Không ký hiệu.
Căn nhà tranh này vốn dĩ đã đơn sơ, mà “hắn của quá khứ” lại sống như một kẻ ẩn cư thực thụ, gần như không để lại bất kỳ thứ gì có thể phản ánh niên đại.
“… ”
Tạ Lục Uyên quả thực cạn lời.
Nhưng sau đó hắn lập tức có một ý tưởng. Nếu trong nhà không có vậy thì chỉ còn cách nhìn ra bên ngoài.
Ý niệm vừa định, hắn đã quay người chạy ra cửa, thân thể nhỏ bé lao ra ngoài sân, rồi không chút do dự hướng thẳng lên con đường quen thuộc dẫn lên đỉnh đồi.
Gió thổi qua, cỏ lay động. Mọi thứ đều giống như trong ký ức. Nhưng cũng hoàn toàn không giống. Bởi vì hắn bây giờ đang phải dùng bốn chân để chạy.
Đường núi không tính là khó đi, nhưng đối với một thân thể mới, lại vẫn có chút không quen, hắn trượt một lần, lăn một đoạn ngắn, rồi lập tức đứng dậy tiếp tục, không hề do dự, như thể toàn bộ sự kiên nhẫn và ý chí của hắn đều được dồn vào mục tiêu duy nhất lúc này, xác định thời gian.
Cuối cùng, hắn cũng lên đến đỉnh núi.
Nơi này vốn dĩ là chỗ hắn từng đứng rất nhiều lần.
Chỉ cần đứng thẳng, liếc mắt một cái, liền có thể nhìn thấy phía xa, doanh trại của quân đội dưới trướng Ninh vương, nơi do Quách Sa tướng quân trấn thủ, mà cờ hiệu của bọn họ, theo quy chế quân đội, sẽ mang niên hiệu rõ ràng.
Chỉ cần nhìn thấy hắn sẽ biết.
Tạ Lục Uyên dừng lại. Ngẩng đầu.
Rồi…
hắn không nhìn thấy gì cả.
Trước mắt hắn là một rừng cỏ lau. Cỏ lau này vốn không tính là cao, nhưng so với cái thân hình thể thao chiều cao chừng một gang tay rưỡi thì quả thực rất cao, rất dày và rậm rạp. Đám cỏ lau này ít nhất cũng cao hơn nửa mét, đó gần như là một bức tường.
“… ”
Tạ Lục Uyên đứng im.
Gió thổi qua. Cỏ lau lay động. Tầm nhìn của hắn bị che kín hoàn toàn.
Khoảnh khắc đó, trong đầu hắn liền đau khổ mà cảm khái, nếu là trước kia, chỉ cần đứng thẳng là có thể nhìn thấy tất cả. Còn bây giờ hắn ngay cả việc nhìn xa… cũng phải nghĩ cách.
Tạ Lục Uyên đứng giữa biển cỏ lau, sau khi đã thử qua tất cả những cách có thể nghĩ đến mà vẫn không thể nâng tầm nhìn lên dù chỉ một chút. Nếu hắn đi tha đồ về kê chân thì phải có rất nhiều vật cứng và bằng phẳng, nhưng ở đây không có gì cả. Kể cả một phiến đá để trèo lên cũng không có.
Hắn tập trung quan sát xung quanh. Trên tầng cỏ lau cao quá đầu kia, vẫn có những thứ nhô ra, không nhiều, nhưng đủ để nhận ra, một thân cây khô nghiêng về phía sườn đồi, rễ đã lộ ra một phần, thân cây không cao lắm, nhưng độ dốc đủ để bám.
“… ”
Tạ Lục Uyên nhìn nó một lúc.
Trong đầu hiện lên một ý niệm rất rõ ràng, hắn phải leo lên.
Ngay sau đó, ý niệm thứ hai cũng hiện ra.
Chó… không biết leo cây.
Hắn bây giờ đã quá t.h.ả.m rồi, làm ch.ó thì thôi đi, không thể nào làm một con ch.ó què được.
Ánh mắt lướt một vòng quanh đỉnh đồi, rất nhanh, không bỏ sót bất kỳ chi tiết nào, từ những mảnh vải rách bị gió thổi dạt đến đây, đến những đoạn dây thừng cũ sót lại từ trước, thậm chí cả những tấm vỏ cây bong ra nằm rải rác dưới đất.
Hắn tha mảnh áo ấy trở lại dưới gốc cây nghiêng, cúi đầu kéo giãn ra, dùng răng c.ắ.n xé thành một dải dài, động tác không đẹp mắt, thậm chí có phần vụng về, nhưng lại dứt khoát và ổn định. Sau đó, hắn vòng dải vải ấy qua thân cây, quấn chặt một vòng, rồi thêm một vòng nữa, kéo căng đến mức sợi vải kêu lên tiếng “rẹt” rất nhỏ, hai đầu giao nhau được hắn ép sát lại, xoắn thành một nút thô sơ nhưng đủ chắc, rồi cúi đầu c.ắ.n lấy phần dây thừa, thử kéo một cái, cảm nhận lực giữ ổn định, lúc này mới dừng lại.
Tạ Lục Uyên ngẩng đầu nhìn thân cây nghiêng trước mặt, ánh mắt đã hoàn toàn trầm tĩnh, không còn chút do dự nào sót lại, sau đó hắn bước lên, móng chân đặt lên lớp vỏ khô, đồng thời giữ chặt dải vải trong miệng, để nếu có trượt chân, ít nhất vẫn còn một điểm níu giữ, không đến mức rơi tuột xuống đất.
Lần này, hắn leo rất chậm.
Chậm đến mức mỗi một bước đều như đã được đo đạc trước.
Trọng tâm hạ thấp. Móng bám sâu. Thân thể căng cứng nhưng không lãng phí lực.
Từng chút một, hắn leo lên theo thân cây nghiêng, độ cao dần vượt qua tầng cỏ lau rậm rạp phía dưới, gió thổi qua, mang theo mùi đất và cỏ khô, cũng đồng thời mở ra trước mắt hắn một khoảng không rộng lớn mà trước đó bị che khuất hoàn toàn.
Doanh trại trải dài dưới chân đồi.
--------------------------------------------------